Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, nhưng không khí ở dãy hành lang lớp 12A1 vẫn căng như dây đàn. Phó Cửu Thần đang đứng tựa lưng vào bức tường sơn trắng, một chân co lên chống vào tường, đôi mắt lơ đãng nhìn ra sân trường. Dù đang bị phạt đứng, nhưng khí chất của anh khiến người ta lầm tưởng đây là một buổi chụp hình tạp chí của một siêu mẫu nam đang đóng vai nam sinh nổi loạn.
"Cậu có biết mình đang làm gì không?"
Hạ Chi bước ra khỏi lớp, trên tay vẫn cầm cuốn giáo án. Cô đứng đối diện anh, cố gắng giữ khoảng cách an toàn nhưng không gian hành lang dường như thu hẹp lại khi có sự hiện diện của anh.
Cửu Thần liếc nhìn cô, nhếch mép cười: "Biết chứ. Tôi đang bị phạt vì tội trêu chọc giáo viên. Mà cô giáo này, cậu phạt tôi đứng đây có thấy phí phạm nhan sắc của tôi không? Đám nữ sinh ngoài kia cứ nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống ấy."
Hạ Chi không buồn để ý đến sự tự luyến của anh. Cô hạ thấp giọng: "Tối nay có cuộc họp cổ đông định kỳ. Trợ lý Kim đã gửi tài liệu qua điện thoại cho anh chưa? Anh phải học thuộc các chỉ số tăng trưởng quý này."
Cửu Thần bỗng khựng lại, vẻ mặt méo xệch như vừa bị bắt ăn hành: "Này, tôi đã nói là tôi không hiểu mấy cái con số khô khan đó mà! Với lại, cái 'điện thoại thông minh' mà ông chú Kim đưa, tôi còn chưa biết cách mở khóa màn hình. Toàn là nhận diện khuôn mặt với chả vân tay, phức tạp bỏ xừ."
Nói đoạn, anh cúi xuống, thọc tay vào trong đôi tất cao cổ của mình và rút ra một chiếc iPhone đời mới nhất. Hạ Chi sững sờ:
"Phó Cửu Thần! Anh giấu điện thoại trong tất à?"
"Chứ giấu đâu bây giờ?" Cửu Thần cằn nhằn. "Trong túi quần thì cộm, cô giáo mà thu mất thì tôi lấy gì chơi game? Mà cái máy này lạ thật, chẳng thấy nút bấm đâu cả."
Hạ Chi thở dài, giật lấy chiếc điện thoại từ tay anh. "Để tôi giữ. Cuối giờ tôi sẽ trả và chúng ta sẽ cùng ôn bài. Bây giờ anh đi xin lỗi nam sinh lúc nãy đi, anh dọa cậu ta sợ đến mức không dám đi vệ sinh rồi đấy."
"Không thích." Cửu Thần khoanh tay trước ngực. "Kẻ yếu thì phải nhường chỗ cho kẻ mạnh, đó là quy luật rừng xanh."
"Đây là trường học, không phải rừng xanh!" Hạ Chi gằn giọng. "Nếu anh không làm, tôi sẽ báo với trợ lý Kim cắt tiền tiêu vặt tháng này của anh."
Cửu Thần trợn mắt: "Cậu dám dùng tiền để uy hiếp tôi? Cậu có biết tôi là ai không hả? Tôi là..."
Anh chưa kịp nói dứt câu "Tôi là Phó Cửu Thần" thì bỗng nhiên, một cơn đau đầu dữ dội ập đến. Những hình ảnh mờ nhạt về một căn phòng họp sang trọng, những gương mặt già nua đầy toan tính và tiếng cãi vã về những con số nghìn tỷ lướt qua não bộ anh như một thước phim hỏng. Cửu Thần lảo đảo, tay ôm lấy đầu, gương mặt đang ngông cuồng bỗng chốc trở nên tái nhợt.
"Cửu Thần? Anh sao vậy?" Hạ Chi hốt hoảng, bước tới đỡ lấy cánh tay anh.
Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô truyền sang khiến cơn đau dịu đi đôi chút. Cửu Thần mở mắt, nhìn chằm chằm vào Hạ Chi. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt anh không còn là của một thiếu niên mười bảy tuổi nghịch ngợm, mà là sự thâm trầm, u uất của một người đàn ông đã nếm trải quá nhiều phong ba.
"Hạ Chi..." Anh thầm gọi tên cô, giọng nói khàn đặc.
Nhưng ngay giây sau, sự tinh quái lại quay trở lại. Anh nhân cơ hội cô đang lo lắng mà đổ ập cả người về phía cô, tựa cằm lên vai cô gái nhỏ: "Oa... cô giáo, tôi đau đầu quá. Chắc là do đứng nắng lâu quá nên bị say nắng rồi. Cậu cho tôi mượn bờ vai một lát đi."
Hạ Chi nhận ra mình bị lừa, định đẩy anh ra nhưng sức nặng của một người đàn ông trưởng thành khiến cô không thể xê dịch. Cô cảm nhận được hơi thở của anh phả vào cổ mình, ngứa ngáy và nóng bỏng.
"Phó Cửu Thần! Anh buông ra ngay, học sinh nhìn thấy bây giờ!"
"Kệ tụi nó chứ." Cửu Thần lầm bầm, nhắm mắt lại hưởng thụ mùi hương xà phòng dịu nhẹ trên tóc cô. "Này bốn mắt, nếu một ngày tôi không còn là đại ca nữa, mà trở thành cái người lạnh lùng trong gương kia... cậu có còn ở bên cạnh tôi thế này không?"
Câu hỏi bất chợt mang theo sự nghiêm túc khiến Hạ Chi khựng lại. Cô cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ cơ thể anh. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài ngông cuồng ấy, anh cũng đang sợ hãi. Anh sợ phải đối mặt với một tương lai mà anh không nhớ rõ, sợ phải trở thành một "người lớn" cô độc.
Hạ Chi thở dài, bàn tay vô thức vỗ nhẹ lên lưng anh như đang dỗ dành một đứa trẻ: "Dù anh là ai, thì bây giờ anh vẫn là học sinh của tôi. Mà giáo viên thì không bao giờ bỏ rơi học sinh của mình cả."
Cửu Thần im lặng một lúc lâu, rồi đột ngột buông cô ra, quay mặt đi chỗ khác để giấu đi vệt hồng trên tai. Anh hắng giọng, lấy lại vẻ bất cần: "Xì... sến súa quá. Đi thôi, trả điện thoại cho tôi, tôi còn phải vào 'đường giữa' để bảo vệ công lý nữa."
Hạ Chi lắc đầu ngán ngẩm, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên. Cô không nhận ra rằng, kế hoạch "giám sát" này đang dần biến thành một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lý trí.
Buổi chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống ngôi trường nội trú, Hạ Chi dắt Cửu Thần vào một góc kín của thư viện để "phụ đạo" đặc biệt. Nhiệm vụ của cô là dạy cho vị CEO đang mất trí nhớ cách đọc báo cáo tài chính như một bản chiến thuật chơi game, và dạy anh cách dùng ánh mắt "tổng tài" để dọa sợ đám cổ đông cáo già.
"Nghe này, doanh thu là lượng máu của mình, chi phí là lượng máu của đối thủ..." Hạ Chi kiên nhẫn giải thích.
Cửu Thần chống cằm, mắt nhìn vào tập hồ sơ nhưng tâm trí lại đặt ở lọn tóc mai đang rũ xuống gò má của Hạ Chi. Anh thầm nghĩ: Làm người lớn hóa ra cũng có cái hay, ít nhất là có thể đường đường chính chính ở gần cô gái này mà không bị coi là bắt nạt.
Nhưng cuộc chơi không đơn giản như anh nghĩ. Ở phía xa, qua những giá sách cao ngất, một chiếc điện thoại đang lặng lẽ ghi lại toàn bộ cảnh tượng thân mật này. Một âm mưu lớn hơn đang thành hình, sẵn sàng kéo cả hai vào vòng xoáy của những âm mưu tập đoàn tàn khốc.