MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 9: TRẬN BÓNG RỔ ĐỊNH MỆNH: KỸ NĂNG CỦA TUỔI 17 VÀ THỂ LỰC CỦA TUỔI 28

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 9: TRẬN BÓNG RỔ ĐỊNH MỆNH: KỸ NĂNG CỦA TUỔI 17 VÀ THỂ LỰC CỦA TUỔI 28

1,124 từ · ~6 phút đọc

Sân bóng rổ ngoài trời của trường Ánh Dương hôm nay đông nghẹt người. Tiếng hò reo, cổ vũ vang dội cả một góc trời bởi một kèo đấu "không tưởng": Một bên là đội tuyển của trường gồm những tay ném cừ khôi nhất, bên còn lại chỉ có duy nhất một người – "ông chú lưu ban" Phó Cửu Thần.

Hạ Chi đứng ở rìa sân, tay cầm chai nước khoáng, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng xen lẫn bực bội. Ban nãy, chỉ vì một tên nam sinh cá biệt khích tướng rằng "già rồi thì nên đi dưỡng lão chứ đừng tranh sân của bọn trẻ", Cửu Thần đã ngay lập tức cởi phăng chiếc áo sơ mi đồng phục, quăng về phía Hạ Chi và tuyên bố: "Một mình tôi chấp hết cả đội các chú!"

Hiện tại, Cửu Thần chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ bờ vai rộng và những khối cơ bắp săn chắc, nam tính. Những giọt mồ hôi lăn dài trên làn da hơi đồng hun dưới ánh nắng gắt, khiến đám nữ sinh trên khán đài không ngừng gào thét tên anh.

"Cửu Thần! Anh điên rồi sao? Một đánh năm là tự sát đấy!" Hạ Chi hét lên.

Cửu Thần quay đầu lại, nháy mắt với cô một cái đầy tự tin: "Bốn mắt, nhìn cho kỹ đây. Xem đại ca của cậu lấy lại danh dự như thế nào!"

Tiếng còi khai cuộc vang lên.

Cửu Thần không hổ danh là "thần bóng rổ" của 11 năm trước. Những kỹ năng lắt léo, những cú crossover (dẫn bóng đổi hướng) cực nhanh của linh hồn 17 tuổi khi được vận hành bởi một cơ thể tuổi 28 đang ở độ chín muồi về thể lực đã tạo ra một sự kết hợp kinh hoàng. Anh di chuyển nhanh như một tia chớp đen, lướt qua ba hậu vệ đối phương chỉ bằng một cú xoay người điệu nghệ.

"Bụp!"

Cửu Thần bật cao, người anh dường như khựng lại trên không trung một nhịp trước khi úp rổ đầy uy lực. Tiếng vành rổ rung lên bần bật khiến cả sân bóng im bặt trong một giây rồi bùng nổ trong tiếng vỗ tay.

Tuy nhiên, đối phương bắt đầu chơi xấu. Nhận thấy không thể cản phá Cửu Thần bằng kỹ thuật, bọn chúng bắt đầu dùng tiểu xảo. Trong một pha tranh chấp bóng dưới rổ, gã nam sinh cầm đầu cố tình dùng cùi chỏ húc mạnh vào sườn Cửu Thần, đồng thời đưa chân ra ngáng đường.

Cửu Thần mất đà, ngã nhào xuống mặt sân bê tông nhám. Một vết trầy dài trên cánh tay anh bắt đầu rỉ máu.

"Cửu Thần!" Hạ Chi không kìm được nữa, lao thẳng vào giữa sân. Cô đẩy đám nam sinh đang vây quanh ra, quỳ xuống cạnh anh, giọng run rẩy: "Anh có sao không? Đã bảo là đừng có cố chấp mà!"

Cửu Thần cau mày vì đau, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ đằng sau lớp kính của Hạ Chi, trái tim anh bỗng thắt lại một nhịp. Bản năng bảo vệ của người đàn ông 28 tuổi trong tiềm thức bất ngờ trỗi dậy. Anh không đứng dậy một cách trẻ con để lao vào đánh nhau như mọi khi, mà thay vào đó, anh nắm lấy tay Hạ Chi, kéo cô đứng dậy và chắn cô ra phía sau lưng mình.

Ánh mắt Cửu Thần thay đổi. Không còn là sự ngông cuồng, hời hợt của thiếu niên, mà là sự lạnh lùng, áp đảo của một vị CEO từng khiến đối thủ phải phá sản trong một đêm. Anh nhìn thẳng vào gã nam sinh vừa chơi xấu, giọng nói trầm và đặc quánh sát khí:

"Trò tiểu xảo này... tôi đã chơi chán từ mười năm trước rồi. Muốn dùng vũ lực để giải quyết vấn đề sao? Được thôi, nhưng trước khi ra tay, hãy tự hỏi xem nhà các cậu có đủ tiền để bồi thường cho cái mạng của tôi không?"

Khí chất "tổng tài" tỏa ra mạnh mẽ đến mức gã nam sinh kia run bắn người, bất giác lùi lại. Hắn cảm giác như người đứng trước mặt không phải là một học sinh lưu ban, mà là một vị thần chiến tranh đang nắm giữ quyền sinh sát.

Cửu Thần quay lại nhìn Hạ Chi, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng đến lạ: "Ngoan, ra ngoài đợi tôi. Ba phút nữa là kết thúc."

Hạ Chi đờ người. Câu nói "Ngoan" đó... không phải là cách xưng hô của Cửu Thần 17 tuổi. Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng vững chãi của anh, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân thuộc bao trùm lấy tâm trí.

Ba phút sau đó là một cuộc thảm sát thực sự trên bảng điểm. Cửu Thần ném ba quả 3 điểm liên tiếp từ vạch giữa sân, kết thúc trận đấu với tỷ số cách biệt hoàn toàn. Anh không thèm nhìn đám bại binh lấy một cái, đi thẳng đến chỗ Hạ Chi, giật lại chiếc áo sơ mi rồi khoác hờ lên vai.

"Đi thôi, tôi đói rồi. Cô giáo phải bao tôi ăn bù cho vết thương này đấy." Cửu Thần lại trở về vẻ mặt "trẻ trâu" thường ngày, chìa cánh tay đang chảy máu ra trước mặt cô bắt đền.

Hạ Chi thở phào, vừa giận vừa thương: "Được rồi, đến phòng y tế trước đã đồ ngốc!"

Hai người bước đi dưới ánh nắng chiều, bóng họ đổ dài trên sân cỏ. Cửu Thần đi phía trước, huýt sáo vang trời, còn Hạ Chi lủi thủi phía sau, trong lòng đầy rẫy những suy tư. Cô bắt đầu nhận ra, Phó Cửu Thần dù ở tuổi nào, dù là linh hồn hay thể xác, dường như định mệnh của anh vẫn luôn là bảo vệ cô theo cách ngạo mạn nhất.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi vừa bước chân vào hành lang khu hiệu bộ, trợ lý Kim đã đứng đợi sẵn với gương mặt trắng bệch, tay cầm chiếc máy tính bảng đang hiển thị một dòng tiêu đề đỏ rực trên báo tài chính: "CEO Tập đoàn Phó Thị mất tích bí ẩn – Nghi vấn bị tâm thần sau tai nạn!"

"Ngài Phó, cô Lê... Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi." Trợ lý Kim thảng thốt. "Có kẻ đã gửi ảnh chụp ngài ở trường này cho báo giới. Hội đồng quản trị đang trên đường đến đây!"

Cửu Thần dừng bước, nụ cười trên môi vụt tắt. Trò chơi học đường có lẽ đã đến lúc phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã của thế giới người lớn.