MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 10: DRAMA BẮT ĐẦU: ĐỐI THỦ KINH DOANH ĐÁNH HƠI ĐƯỢC SỰ BẤT THƯỜNG

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 10: DRAMA BẮT ĐẦU: ĐỐI THỦ KINH DOANH ĐÁNH HƠI ĐƯỢC SỰ BẤT THƯỜNG

1,431 từ · ~8 phút đọc

Phòng y tế của trường Ánh Dương nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Lê Hạ Chi đang tỉ mỉ dùng bông tẩm cồn lau vết trầy trên cánh tay rắn rỏi của Phó Cửu Thần. Trái ngược với không khí căng thẳng bên ngoài, nam chính của chúng ta dường như chẳng mảy may quan tâm đến việc đế chế nghìn tỷ của mình đang lung lay. Anh đang mải mê ngắm nhìn vầng trán lấm tấm mồ hôi của Hạ Chi qua cặp kính cận.

"Này bốn mắt, cậu lo cho tôi đến thế cơ à?" Cửu Thần hếch cằm, nụ cười nửa miệng đầy vẻ đắc ý. "Chỉ là một vết xước thôi mà, hồi 17 tuổi tôi còn bị cả đám mười thằng vây đánh, máu chảy ròng ròng vẫn đứng vững đấy thôi."

Hạ Chi không ngước mắt lên, cô ấn mạnh miếng bông khiến Cửu Thần xuýt xoa: "Im lặng đi! Anh có biết tình hình bên ngoài tệ thế nào không? Trợ lý Kim đang phải chặn cửa văn phòng Hiệu trưởng, còn hội đồng quản trị thì đòi đưa anh đi giám định tâm thần ngay lập tức đấy!"

Cửu Thần bỗng khựng lại. Hai chữ "tâm thần" lọt vào tai anh nghe thật chói chát. Dù linh hồn anh đang ở tuổi 17 đầy ngông cuồng, nhưng lòng tự trọng của một kẻ mang họ Phó không cho phép bất kỳ ai sỉ nhục mình. Anh liếc nhìn chiếc máy tính bảng trên bàn, nơi dòng tít báo chí vẫn đang nhảy múa: “Phó Cửu Thần – Con rồng của giới tài chính đã gãy cánh?”

Cùng lúc đó, tại văn phòng Hiệu trưởng, bầu không khí đặc quánh như chì. Phó chủ tịch tập đoàn – ông Trần, một kẻ luôn lăm le chiếc ghế CEO – đang đập bàn rầm rầm.

"Hiệu trưởng, tôi yêu cầu ông cho gặp học sinh mới tên Phó Cửu Thần ngay lập tức! Chúng tôi có bằng chứng xác thực rằng Phó tổng của chúng tôi đang bị giam lỏng tại đây trong tình trạng bất ổn về trí tuệ!"

Thầy Hiệu trưởng lau mồ hôi hột, đưa mắt nhìn trợ lý Kim cầu cứu. Trợ lý Kim vẫn giữ phong thái chuyên nghiệp, nhưng sâu bên trong là một khối thuốc nổ sắp phát nổ. Anh hiểu rằng, nếu Cửu Thần xuất hiện và thốt ra một câu tiếng lóng hay đòi đi chơi game, tất cả sẽ chấm dứt.

"Thưa các vị cổ đông," Trợ lý Kim bình tĩnh nói, "Ngài Phó chỉ đang nghỉ ngơi theo chỉ định của bác sĩ sau chấn thương. Việc các vị tự ý đột nhập vào môi trường giáo dục thế này là vi phạm thỏa thuận bảo mật."

"Thỏa thuận bảo mật cái gì khi mà người đứng đầu tập đoàn đang mặc đồng phục học sinh đi úp rổ?" Ông Trần cười khẩy, giơ ra tấm ảnh chụp lén Cửu Thần đang hăng máu trên sân bóng. "Nếu các người không gọi hắn ra, tôi sẽ gọi cảnh sát và báo chí vào cuộc ngay lập tức!"

Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bật mở.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Phó Cửu Thần bước vào, nhưng không phải là một cậu nhóc 17 tuổi đang huýt sáo. Anh đã mặc lại chiếc áo sơ mi đồng phục, thắt lại cà vạt một cách chỉn chu dù nút thắt hơi lệch. Phía sau anh, Lê Hạ Chi bước theo với vẻ mặt lo âu tột độ.

Cửu Thần bước đến chiếc ghế chủ tọa giữa phòng, thản nhiên ngồi xuống và gác chân lên bàn – một hành động cực kỳ "trẻ trâu" nhưng lại mang khí chất áp đảo của một kẻ bề trên. Anh nhìn ông Trần bằng ánh mắt lạnh như băng, đôi mắt mà chỉ những kẻ từng đứng trên đỉnh cao mới có được.

"Ông Trần, nghe nói ông nhớ tôi đến mức muốn gọi cả cảnh sát à?" Cửu Thần mở lời, giọng nói trầm thấp, không hề có chút bốc đồng nào.

Ông Trần hơi sững lại trước ánh mắt đó, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Phó tổng, ngài... ngài không sao chứ? Tại sao ngài lại ở đây, trong bộ dạng này?"

Cửu Thần nhếch mép, anh nhìn xuống chiếc đồng hồ bạc tỷ trên tay, rồi nhìn sang Hạ Chi. Một tia tinh quái lóe lên trong mắt, nhưng giọng nói vẫn giữ được vẻ uy nghiêm: "Đây là một phần của chiến dịch marketing bí mật cho dự án 'Giáo dục số' mà tôi đang ấp ủ. Tôi muốn đích thân trải nghiệm môi trường học đường để hiểu khách hàng mục tiêu của mình. Ông có ý kiến gì không, hay là ông muốn dạy tôi cách điều hành tập đoàn?"

Hạ Chi đứng bên cạnh suýt chút nữa là bật cười vì sự lém lỉnh của anh. "Dự án giáo dục số" là cái quái gì chứ? Rõ ràng là anh ta vừa mới bịa ra dựa trên những gì cô nói lúc chiều.

Ông Trần nheo mắt đầy nghi hoặc: "Vậy sao? Nếu ngài vẫn minh mẫn, chắc hẳn ngài không quên buổi ký kết hợp đồng với đối tác Châu Âu vào sáng mai chứ? Chúng tôi cần ngài phê duyệt bản báo cáo tài chính cuối cùng ngay tại đây."

Nói rồi, ông ta đẩy một xấp tài liệu dày cộp đầy những biểu đồ phức tạp và các thuật toán kinh tế vĩ mô trước mặt Cửu Thần. Đây là đòn chí mạng. Một thiếu niên 17 tuổi dù thông minh đến đâu cũng không thể xử lý được khối lượng thông tin khổng lồ này.

Trợ lý Kim nín thở. Hạ Chi cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Cửu Thần nhìn xấp tài liệu, đôi lông mày nhíu lại. Những con số bắt đầu nhảy múa trước mắt anh, cơn đau đầu lại rục rịch kéo đến. Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu trong tiềm thức, đôi tay anh vô thức lật giở những trang giấy với tốc độ kinh người.

"Chi phí vận hành ở mục 4.2 quá cao," Cửu Thần bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói khô khốc và sắc lẹm, hệt như chiếc máy làm việc 28 tuổi. "Tỷ lệ khấu hao tài sản cố định không khớp với báo cáo quý trước. Ông Trần, ông định dùng bản nháp này để lừa tôi ký sao?"

Cả căn phòng im phăng phắc. Ông Trần tái mặt, lắp bắp không thành lời. Trợ lý Kim kinh ngạc nhìn chủ tịch của mình. Đó chính xác là phong thái của Phó Cửu Thần trước tai nạn!

Nhưng ngay giây tiếp theo, Cửu Thần bỗng buông xấp tài liệu xuống, quay sang nhìn Hạ Chi và nháy mắt một cái thật mạnh: "Học xong rồi, mệt quá! Cô giáo bốn mắt, tôi làm đúng ý cậu chưa? Giờ tôi đi ăn gà rán được không?"

Sự chuyển đổi đột ngột từ vị CEO máu lạnh sang cậu nhóc "ngáo đá" khiến ông Trần ngã ngửa, còn Hạ Chi thì chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống.

Hội đồng quản trị ra về trong sự hoang mang tột độ. Họ không biết Phó Cửu Thần là đang thiên tài đóng kịch hay thực sự là một kẻ điên lúc tỉnh lúc mê. Nhưng có một điều chắc chắn, kẻ thù đã bắt đầu đánh hơi được sự bất ổn và chúng sẽ không dừng lại ở những bản báo cáo tài chính.

Khi văn phòng chỉ còn lại hai người, Cửu Thần gục đầu xuống bàn, thở dốc.

"Cửu Thần, anh... anh nhớ lại rồi sao?" Hạ Chi lo lắng hỏi, bàn tay cô đặt lên vai anh.

Cửu Thần ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn rất hiên ngang: "Không, tôi chẳng nhớ gì cả. Chỉ là lúc đó nhìn cái mặt lão già kia ghét quá, nên bản năng của tôi nó tự 'nảy số' thôi. Ngầu không?"

Hạ Chi nhìn anh, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Anh đang dùng cả thanh xuân của mình để gánh vác một đế chế mà chính anh cũng không còn nhận ra. Cô khẽ vuốt lại mái tóc rối của anh, giọng dịu dàng: "Ngầu lắm. Đi thôi, tôi đưa anh đi ăn gà rán."

Dưới bóng tối của sân trường, một bóng người kín đáo đang gọi điện thoại: "Xác nhận rồi. Hắn ta bị rối loạn nhân cách. Giai đoạn 2 có thể bắt đầu. Mục tiêu: cô giáo đi cùng hắn."