MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 11: BUỔI HỌC BÙ RIÊNG BIỆT: KHI CEO PHẢI HỌC BẢNG CỬU CHƯƠNG

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 11: BUỔI HỌC BÙ RIÊNG BIỆT: KHI CEO PHẢI HỌC BẢNG CỬU CHƯƠNG

1,119 từ · ~6 phút đọc

Sau cơn bão mang tên "Hội đồng quản trị", ngôi trường Ánh Dương chìm vào sự yên tĩnh giả tạo của màn đêm. Tại phòng tự học của khu nội trú cao cấp, ánh đèn vàng hắt hiu rọi xuống hai bóng người đang ngồi đối diện nhau. Một bên là Lê Hạ Chi với xấp giáo trình dày cộp, một bên là Phó Cửu Thần đang vật lộn với... một tờ giấy nháp đầy những con số.

"Phó Cửu Thần, tôi nhắc lại lần nữa. 7×8 bằng bao nhiêu?" Hạ Chi gõ cây bút chì xuống bàn, giọng nói bắt đầu mất kiên nhẫn.

Cửu Thần ngửa cổ ra sau ghế, hai tay vò đầu bứt tai đến mức mái tóc chải chuốt ban chiều giờ bù xù như tổ quạ. Anh cau mày, lầm bầm: "Cậu buồn cười thật đấy bốn mắt! Tôi đã nói tôi là dân chơi hệ vận động. Ngày xưa tôi toàn thuê người làm bài tập hộ, giờ cậu bắt tôi học bảng cửu chương ở cái tuổi này? Có phải là quá sỉ nhục cái thẻ đen trong ví tôi không?"

Hạ Chi lườm anh sắc lẹm: "Cái thẻ đen đó không giúp anh đọc được báo cáo tài chính đâu. Lúc nãy ở văn phòng Hiệu trưởng, anh chỉ là 'ăn may' thôi. Nếu ngày mai ông Trần quay lại với một bảng cân đối kế toán khác, anh định dùng 'bản năng' để chém gió tiếp à?"

Cửu Thần bĩu môi, nhưng cũng không dám cãi lại. Anh cúi xuống nhìn tờ giấy, đôi mắt vốn sắc sảo trên thương trường giờ lại hiện rõ vẻ hoang mang của một cậu nhóc lớp 2.

"Thì... 7×8 là 54? Hay 58?"

Hạ Chi thở dài thườn thượt, cô gỡ chiếc kính cận xuống, day day sống mũi. "Là 56. Trời ạ, Phó tổng tài nghìn tỷ mà không thuộc bảng cửu chương, nếu chuyện này lọt ra ngoài, cổ phiếu Phó Thị sẽ bốc hơi sạch sẽ trong một nốt nhạc."

Cửu Thần thấy cô mệt mỏi, bỗng nhiên im lặng. Anh không đùa cợt nữa mà chống cằm, nhìn chằm chằm vào gương mặt thanh tú của Hạ Chi dưới ánh đèn. Không có lớp kính dày cộm che khuất, đôi mắt cô trông thật trong veo và đầy vẻ lo âu. Anh cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy qua tim.

"Này..." Cửu Thần khẽ gọi.

"Gì nữa? Anh định bảo 9×9 bằng 100 à?" Hạ Chi bực dọc ngước lên.

"Cậu... mười một năm qua vất vả lắm đúng không?"

Câu hỏi bất ngờ khiến Hạ Chi sững lại. Cô chưa kịp phản ứng thì Cửu Thần đã đứng dậy, vòng qua bàn và ngồi xuống chiếc ghế ngay sát cạnh cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh từ hơi thở của anh.

"Tôi nhìn thấy rồi." Cửu Thần nói, giọng trầm xuống, không còn chút vẻ cợt nhả. "Trong cái báo cáo lúc nãy, tên của cậu nằm ở mục 'Cố vấn quản lý rủi ro'. Trợ lý Kim bảo cậu đã theo sát tôi suốt ba năm qua từ khi cậu tốt nghiệp. Tại sao? Cậu ghét tôi đến thế cơ mà? Ngày xưa tôi còn dán kẹo cao su vào tóc cậu, đổ nước vào ngăn bàn cậu..."

Hạ Chi cụp mắt, đôi tay vô thức siết chặt cây bút. "Vì tôi nợ anh."

"Nợ? Tôi có cho cậu vay tiền đâu? Mà nếu có chắc tôi cũng chẳng đòi, tôi thừa tiền mà."

"Không phải tiền." Hạ Chi ngước lên, ánh mắt kiên định. "Năm đó, khi nhà tôi gặp sự cố và bị đám nợ thuê bao vây trước cổng trường, chính anh là người đã cầm gậy bóng chày đứng chắn trước mặt tôi. Anh bị bọn chúng đánh đến mức phải nhập viện một tuần, nhưng anh lại nói với tôi là do anh... ngã cầu thang. Phó Cửu Thần, anh có thể là một tên trẻ trâu đáng ghét, nhưng anh không phải là kẻ xấu."

Cửu Thần ngẩn người. Ký ức đó đối với anh của hiện tại chỉ là một mảng trắng xóa, nhưng khi nghe cô kể, lồng ngực anh bỗng nóng ran. Anh đưa tay lên, định vuốt nhẹ mái tóc của cô nhưng rồi lại rụt lại nửa chừng, thay vào đó là một cái gõ đầu nhẹ:

"Đồ ngốc! Tôi làm thế là vì bọn chúng dám làm ồn trong địa bàn của tôi thôi. Cậu đừng có mà tưởng bở rồi yêu tôi đấy nhé!"

Hạ Chi bật cười, nỗi căng thẳng suốt cả ngày dài dường như tan biến. "Ai thèm yêu anh chứ? Lo mà học tiếp đi, đại ca!"

"Được rồi, học thì học. Nhưng tôi có điều kiện." Cửu Thần nhếch mép, nụ cười trở lại vẻ ranh mãnh. "Cứ mỗi một phép tính đúng, cậu phải cho tôi một phần thưởng."

"Phần thưởng gì?" Hạ Chi cảnh giác.

"Cho tôi... nắm tay cậu mười phút. Hoặc là, cho tôi mượn đùi làm gối ngủ một lát. Tôi mệt chết đi được, cái thân xác 28 tuổi này của tôi rệu rã hơn tôi tưởng nhiều."

"Anh! Cút về chỗ ngay!" Hạ Chi đỏ mặt, giơ cuốn sách lên định đập anh.

Cửu Thần nhanh tay chộp lấy cổ tay cô, kéo sát lại. Ánh mắt anh đột ngột trở nên sâu thẳm, khí chất của người đàn ông trưởng thành lại một lần nữa vô tình thoát ra, bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp.

"Hạ Chi, tôi không đùa đâu. Ở cái nơi xa lạ này, chỉ có cậu là người duy nhất tôi biết. Đừng có đẩy tôi ra xa quá, được không?"

Trái tim Hạ Chi đập loạn nhịp. Cô nhìn vào đôi mắt ấy, thấy sự cô đơn của một CEO quyền lực trộn lẫn với sự bướng bỉnh của một chàng trai mười bảy tuổi. Cô khẽ thở dài, không rút tay lại nữa, nhưng vẫn cố giữ giọng cứng rắn:

"Chỉ năm phút thôi. Và phải làm đúng hết trang này."

"Deal! Chốt đơn!" Cửu Thần reo lên như bắt được vàng, cắm cúi viết rẹt rẹt vào tờ giấy nháp với một tốc độ mà ngay cả máy tính cũng phải nể phục.

Đêm đó, trong căn phòng tự học nhỏ bé, có một vị CEO đang hăng say học bảng cửu chương, và một cô giáo thực tập đang âm thầm nhìn bóng lưng anh, tự hỏi liệu khi ký ức của tuổi 28 quay lại, người đàn ông này có còn giữ được hơi ấm mà anh đang dành cho cô lúc này hay không.

Bên ngoài cửa sổ, bóng tối vẫn bủa vây, và những kẻ săn mồi đang dần thu hẹp vòng vây quanh họ.