MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 12: HẠ CHI NHẬN RA BÓNG DÁNG CẬU THIẾU NIÊN CÔ TỪNG THẦM THƯƠNG

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 12: HẠ CHI NHẬN RA BÓNG DÁNG CẬU THIẾU NIÊN CÔ TỪNG THẦM THƯƠNG

1,118 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà xuyên qua những tán cây cổ thụ, đổ những mảng sáng tối nhảy múa trên con đường mòn dẫn lối ra cổng sau của trường Ánh Dương. Phó Cửu Thần đi phía trước, hai tay đút túi quần, chiếc ba lô hàng hiệu đeo hững hờ một bên vai. Thân hình cao lớn của một người đàn ông 28 tuổi vốn dĩ phải toát ra vẻ trưởng thành, nhưng cái cách anh đá văng những viên sỏi trên đường lại đậm chất của một cậu nhóc phá phách.

Lê Hạ Chi lặng lẽ đi phía sau. Cô nhìn bóng lưng anh, tâm trí bỗng chốc quay ngược về mười một năm trước.

Ngày đó, Cửu Thần là một "đại ca" đúng nghĩa, ngạo mạn và luôn vây quanh bởi đám đông. Cô lại là một "bốn mắt" mọt sách, thường xuyên là mục tiêu của những trò đùa dai của anh. Thế nhưng, đằng sau những lần dán kẹo cao su hay giấu vở bài tập, có một bí mật mà cô chưa bao giờ dám thừa nhận: Cô đã thầm thương cậu thiếu niên bất trị ấy. Chính sự bảo vệ vụng về nhưng đầy quyết liệt của anh trước đám nợ thuê năm đó đã gieo vào lòng cô một hạt mầm tình cảm mà thời gian và sự lạnh lùng của "CEO Phó" sau này suýt chút nữa đã bóp nghẹt.

"Này, cậu lại đang mơ giữa ban ngày à?"

Giọng nói của Cửu Thần kéo cô về thực tại. Anh đã dừng lại tự bao giờ, đang nghiêng đầu nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu.

"Hả? À... không có gì. Tôi chỉ đang nghĩ xem tối nay nên cho anh ăn gà rán ở đâu thôi." Hạ Chi bối rối đẩy gọng kính.

Cửu Thần bỗng bước tới, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Anh hơi cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô: "Ánh mắt của cậu lúc nãy... lạ lắm. Cứ như thể cậu đang nhìn một ai đó khác thông qua tôi vậy. Là 'ông chú 28 tuổi' đó, hay là người nào khác?"

Hạ Chi giật mình, vội vàng quay đi để tránh cái nhìn thấu cảm ấy. "Anh luyên thuyên cái gì vậy? Anh chính là anh, còn ai vào đây nữa."

Cửu Thần nhún vai, tiếp tục bước đi nhưng giọng nói bỗng trở nên trầm mặc: "Đôi khi tôi cảm thấy mình giống như một kẻ lạ mặt đang sống nhờ trong cơ thể này. Mọi người nhìn tôi và kỳ vọng vào một 'Phó Tổng' quyền lực, một người đàn ông thép không biết mệt mỏi. Chỉ có cậu... dường như chỉ có cậu là nhìn tôi như thể tôi vẫn là thằng nhóc 17 tuổi dốt toán ngày xưa."

Anh dừng lại trước một tiệm gà rán ven đường – nơi mà mười một năm trước họ từng ghé qua sau lần "anh hùng cứu mỹ nhân" định mệnh đó. Tiệm cũ đã sửa sang lại, nhưng vị trí vẫn vậy.

"Cậu nhớ không?" Cửu Thần chỉ vào chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở góc tiệm. "Chỗ kia, cậu đã khóc như mưa vì sợ bị đuổi học, còn tôi thì vừa ăn đùi gà vừa mắng cậu là đồ mít ướt."

Hạ Chi khựng lại. Cô sững sờ nhìn anh: "Anh... anh nhớ lại rồi sao?"

Cửu Thần cười khổ, lắc đầu: "Không hẳn. Tôi không nhớ được toàn bộ, chỉ là khi đứng ở đây, một vài mảnh ký ức vụn vặt cứ hiện lên. Tôi thấy một cô bé bốn mắt cứ lủi thủi đi theo sau một thằng nhóc kiêu ngạo. Thằng nhóc đó tuy mồm mép chua ngoa, nhưng trong lòng lại luôn thầm mong cô bé đó sẽ không bao giờ rời xa nó."

Ánh mắt anh lúc này dịu dàng đến lạ kỳ. Không có sự áp đảo của CEO, cũng chẳng có sự ngông cuồng của đại ca trường học. Đó là ánh mắt của một người con trai đang đứng trước người con gái mình thương, chân thành và trần trụi.

Hạ Chi cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô nhận ra rằng, linh hồn 17 tuổi của Cửu Thần không chỉ mang theo sự nghịch ngợm, mà còn mang theo cả thứ tình cảm nồng cháy, nguyên bản nhất mà anh dành cho cô – thứ mà "Phó Cửu Thần 28 tuổi" đã vô tình chôn giấu dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng của công việc và danh vọng.

"Tôi nợ em một tuổi trẻ..." Cửu Thần đột ngột thốt ra một câu nói khiến Hạ Chi rùng mình.

"Anh nói gì?"

Cửu Thần gãi đầu, vẻ mặt bỗng chốc trở lại cái sự "trẻ trâu" thường thấy: "À không, tự dưng thấy mấy câu trên mạng hay hay nên tôi đọc thử xem có ngầu không. Mà này, đừng có đứng đó ngây người ra nữa! Đại ca đang đói, vào gọi gà ngay cho tôi! Tôi muốn ăn loại siêu cay!"

Hạ Chi bật cười, nước mắt bỗng chực trào ra nhưng cô đã nhanh chóng lau đi. Cô nhận ra, dù ký ức có quay lại hay không, dù anh là thiếu niên hay tổng tài, thì cái cách anh nhìn cô, cái cách anh khiến thế giới của cô đảo lộn vẫn không hề thay đổi.

Khi họ ngồi vào bàn, Cửu Thần hăng hái gọi món, còn lén lút đưa tay dưới gầm bàn kéo nhẹ vạt áo của Hạ Chi như sợ cô chạy mất. Hành động nhỏ bé, ngô nghê ấy khiến Hạ Chi hiểu rằng, cậu thiếu niên cô từng thầm thương trộm nhớ năm xưa thật sự đã quay lại. Và lần này, cô sẽ không để anh phải chiến đấu một mình trong thế giới đầy toan tính của người lớn kia nữa.

Nhưng ngay khi miếng gà rán đầu tiên được bưng lên, một chiếc xe đen sang trọng đột ngột dừng lại trước cửa tiệm. Một người đàn ông trẻ tuổi, mặc sơ mi phẳng phiu, đeo kính gọng vàng bước xuống. Đó là thầy giáo thực tập môn Toán mới chuyển đến – người đang được cả trường ghép đôi với Hạ Chi.

Cửu Thần lập tức buông chiếc đùi gà xuống, ánh mắt lộ rõ vẻ thù địch. Bản năng chiếm hữu của cả tuổi 17 và 28 đồng loạt trỗi dậy. Anh đứng bật dậy, một tay choàng qua vai Hạ Chi, kéo sát cô vào lòng, nhìn thẳng vào người vừa tới:

"Này chú em, tìm giáo viên của tôi có việc gì không? Chúng tôi đang bận... hẹn hò bí mật, phiền chú em đi chỗ khác chơi!"

Hạ Chi đứng hình. Sóng gió lại bắt đầu nổi lên rồi.