Người đàn ông vừa bước xuống xe là Trịnh vinh – giáo viên dạy Toán chính quy, người được hội phụ huynh bình chọn là "con nhà người ta" phiên bản đời thực. Với bộ sơ mi thắt vạt chỉn chu và chiếc kính gọng vàng trí thức, Trịnh Vinh trông hoàn toàn tương xứng với một giáo viên thực tập xinh đẹp như Hạ Chi.
"Hạ Chi, sao em lại ở đây? Lại còn đi cùng với... cậu học sinh này?" Trịnh Vinh nhíu mày, ánh mắt quét qua cánh tay của Cửu Thần đang đặt trên vai Hạ Chi với vẻ không hài lòng rõ rệt.
Hạ Chi lúng túng định gỡ tay Cửu Thần ra: "À, thầy Trịnh... Đây là học sinh Phó, em ấy đang được tôi... phụ đạo riêng."
"Phụ đạo ở quán gà rán?" Trịnh Vinh cười khẩy, bước tới gần hơn. "Hạ Chi, em còn trẻ, chưa có kinh nghiệm đối phó với những loại học sinh cá biệt, lớn tuổi mà vẫn lẹt đẹt thế này đâu. Để tôi đưa em về, còn cậu học sinh này, tốt nhất nên tự về nhà mà học bảng cửu chương cho thuộc đi."
Cửu Thần nheo mắt. Linh hồn thiếu niên mười bảy tuổi của anh vốn đã dễ tự ái, nay lại bị một kẻ "trông như con mọt sách" sỉ nhục ngay trước mặt người con gái mình thích, máu nóng trong người anh sôi lên sùng sục.
"Này chú em đeo kính," Cửu Thần nhếch mép, buông vai Hạ Chi ra nhưng lại bước lên phía trước một bước, chắn hoàn toàn tầm nhìn của Trịnh Vinh. "Chú bảo ai lẹt đẹt? Bảng cửu chương tôi có thể không thuộc, nhưng đạo đức làm người thì tôi biết chắc một điều: Không ai được phép ra lệnh cho cô giáo của tôi cả."
"Cậu nói cái gì?" Trịnh Vinh tức giận. "Cậu có biết tôi là ai không? Tôi là giáo viên hướng dẫn của lớp 12A1 đấy!"
"Tôi không quan tâm chú là hướng dẫn hay hướng đạo sinh." Cửu Thần thọc tay vào túi quần, rút ra một chiếc ví da cá sấu đen bóng. Anh thong thả lấy ra một tấm thẻ đen quyền lực (Black Card) – thứ mà mười một năm trước anh chưa có, nhưng thân xác tuổi 28 này lại sở hữu vô hạn.
"Cái tiệm gà này, chú em định mời cô Lê ăn đúng không?" Cửu Thần vẫy tay gọi chủ quán. "Này ông chủ! Từ giờ đến tối, tiệm này tôi bao trọn. Đừng cho bất kỳ ai có khuôn mặt... hách dịch như chú này vào. Tiền đây, quẹt thoải mái đi!"
Hạ Chi đứng hình: "Phó Cửu Thần! Anh điên rồi à? Cất thẻ đi ngay!"
Trịnh Vinh cười lớn: "Cậu học sinh này bị ảo tưởng sức mạnh à? Thẻ đó là thẻ giả để lòe thiên hạ sao? Cậu nghĩ đây là phim ngôn tình chắc?"
Nhưng nụ cười của Trịnh Vinh vụt tắt khi máy quẹt thẻ của ông chủ quán kêu lên một tiếng "tinh" giòn giã, tờ hóa đơn dài dằng dặc in ra xác nhận giao dịch thành công. Ông chủ quán run rẩy cúi chào Cửu Thần: "Thưa... thưa ngài, tiệm gà xin phục vụ ngài và phu nhân... à không, cô giáo ạ!"
Cửu Thần quay lại nhìn Trịnh Vinh bằng ánh mắt khinh bỉ của một kẻ đứng đầu tập đoàn: "Nghe rõ chưa? Giờ thì mời chú em 'biến' cho khuất mắt tôi. Đừng để tôi phải mua luôn cả cái bãi đậu xe nơi chú đang đỗ cái con xe cỏ kia nhé."
Trịnh Vinh mặt đỏ tía tai vì nhục nhã, chỉ biết hậm hực quay lưng bỏ đi.
Khi không gian chỉ còn lại hai người, Hạ Chi lập tức bùng nổ: "Phó Cửu Thần! Anh có biết mình vừa làm gì không? Anh vung tiền như thế sẽ khiến mọi người nghi ngờ đấy! Với lại... tại sao anh lại cư xử thô lỗ với thầy Trịnh như vậy?"
Cửu Thần không còn vẻ ngạo mạn lúc nãy. Anh ngồi xuống ghế, xé một miếng gà rán rồi lầm bầm: "Tại hắn nhìn cậu bằng cái ánh mắt đó. Tôi không thích."
"Ánh mắt nào?"
"Cái ánh mắt như thể... cậu là món hàng mà hắn có quyền sở hữu ấy." Cửu Thần ngước lên, đôi mắt đen láy bỗng trở nên chân thành đến lạ. "Hạ Chi, tôi có thể là một thằng dốt toán, một thằng trẻ trâu trong mắt cậu. Nhưng tôi biết nhìn người. Hắn không tốt lành gì đâu. Hắn chỉ muốn dùng cậu để thăng tiến thôi."
Hạ Chi sững người. Cô không ngờ một "thiếu niên" lại có thể nhìn thấu tâm can con người như vậy. Có lẽ, dù trí nhớ mất đi, nhưng bản năng nhìn thấu mưu đồ của một CEO 28 tuổi vẫn âm thầm chảy trong huyết quản của anh.
"Với lại..." Cửu Thần cúi đầu, giọng nói nhỏ dần. "Tôi ghét cái cách hắn bảo cậu đi cùng hắn. Cậu là của tôi... ý tôi là, cậu là giáo viên của tôi. Tôi chưa cho phép, cậu không được đi với gã nào hết."
Hạ Chi cảm thấy lồng ngực mình mềm nhũn ra. Cô nhìn người đàn ông đang cố tỏ ra "đại ca" nhưng lại đang bối rối vì ghen tuông kia, khẽ mỉm cười: "Được rồi, đại ca. Ăn nhanh đi rồi về học tiếp. Nếu anh không thuộc bảng cửu chương 8, tôi sẽ bắt anh bao trọn cả căng tin trường ngày mai đấy!"
"Xì, bao thì bao! Nhà tôi nghèo gì ngoài tiền đâu!"
Cửu Thần nhe răng cười, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh nhìn vào hình phản chiếu của mình trên cửa kính – một người đàn ông mặc vest lịch lãm nhưng linh hồn lại là kẻ lang thang. Anh sợ rằng nếu một ngày mình "trở lại" làm người đàn ông trong kính kia, anh sẽ mất đi quyền được ghen, quyền được bảo vệ cô một cách ngây ngô như thế này.
Đêm đó, Cửu Thần đã học thuộc bảng cửu chương 8 trong vòng mười lăm phút. Không phải vì sợ mất tiền, mà vì anh muốn được "thưởng" năm phút nắm tay cô giáo.