MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 14: SỰ CỐ TẠI CĂNG TIN: "ĐẠI CA" BAO TRỌN CẢ QUẦY BÁNH MÌ

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 14: SỰ CỐ TẠI CĂNG TIN: "ĐẠI CA" BAO TRỌN CẢ QUẦY BÁNH MÌ

1,293 từ · ~7 phút đọc

Giờ nghỉ trưa tại trường nội trú Ánh Dương luôn là một cuộc chiến khốc liệt, và tâm điểm của "chiến trường" hôm nay chính là quầy bánh mì kẹp thịt trứ danh. Đám học sinh chen chúc, xô đẩy nhau để giành lấy những ổ bánh cuối cùng.

Lê Hạ Chi mệt mỏi đứng ở phía xa. Sáng nay cô có tiết dự giờ căng thẳng, giờ chỉ muốn một ổ bánh mì nhanh gọn để kịp lên thư viện soạn giáo án. Nhưng nhìn dòng người như kiến cỏ kia, cô khẽ thở dài, định bụng nhịn đói để uống tạm hộp sữa.

"Này bốn mắt! Tránh ra, để đại ca ra tay."

Một giọng nói trầm ấm nhưng đầy vẻ hống hách vang lên ngay sát tai cô. Phó Cửu Thần xuất hiện, áo phông rộng thùng thình, cổ áo sơ mi đồng phục buộc ngang hông một cách ngẫu hứng. Anh nhìn đám đông đang hỗn loạn bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi quay sang nháy mắt với Hạ Chi: "Cậu muốn ăn mấy ổ? Loại có nhiều pate hay loại nhiều hành?"

"Anh định làm gì? Đừng có gây sự đấy, Phó Cửu Thần!" Hạ Chi lo lắng túm lấy vạt áo anh.

Cửu Thần không trả lời, anh hất cằm một cái, thong dong bước thẳng vào giữa đám đông. Kỳ lạ thay, khi anh tiến đến đâu, đám nam sinh đang hùng hổ xô đẩy bỗng dưng dạt ra đến đó. Khí chất áp đảo của một kẻ đứng đầu thương trường vốn đã ăn vào máu thịt, dù linh hồn có là 17 tuổi thì cái liếc mắt sắc lẹm của anh vẫn khiến đám thiếu niên chưa trải sự đời phải run rẩy lùi lại.

Cửu Thần đập tay xuống mặt bàn quầy căng tin, khiến cô nhân viên giật bắn mình. Anh không lấy thẻ đen ra như tối qua, vì anh biết ở đây không quẹt thẻ được. Thay vào đó, anh rút ra một xấp tiền mặt dày cộm – loại tiền mà anh vừa "vòi" được từ trợ lý Kim với lý do "nghiên cứu ẩm thực học đường".

"Cô ơi, cho cháu bao trọn cái quầy này trong mười phút tới." Cửu Thần nói, giọng bình thản như thể đang mua lại một công ty con.

Cô nhân viên lắp bắp: "Cậu... cậu nói gì cơ? Bao trọn á?"

"Vâng, tất cả bánh mì còn lại ở đây, cháu mua hết. Đám này," anh chỉ tay vào nhóm học sinh đang đứng ngơ ngác, "đứa nào muốn ăn thì đứng xếp hàng cho tử tế. Cô giáo của cháu chưa có ăn thì chưa đứa nào được đụng vào bánh cả."

Cả căng tin im phăng phắc. Hạ Chi đỏ mặt tía tai, vội vàng lao tới kéo tay anh: "Phó Cửu Thần! Anh bị điên à? Anh làm cái trò gì vậy hả? Mọi người đang nhìn kìa!"

Cửu Thần mặc kệ sự phản kháng của cô, anh cầm lấy hai ổ bánh mì nóng hổi nhất, đưa tận tay cho Hạ Chi. Ánh mắt anh lúc này lại trở về vẻ trong veo, tinh nghịch của tuổi 17: "Này, ăn đi. Cậu mà ngất vì đói thì ai dạy tôi học bảng cửu chương 9? Với lại... nhìn cậu lúc đói trông xấu lắm, mắt cứ dại ra như cá chết ấy."

Hạ Chi vừa giận vừa buồn cười, nhìn ổ bánh mì trên tay mà lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Đám học sinh bắt đầu xì xào: "Anh này là đại gia phương nào thế?", "Trông già thế kia mà gọi cô giáo là cậu à?", "Ngầu thật đấy, như phim đại ca học đường luôn!"

Nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Một nhóm "đại ca" thực thụ của trường, những kẻ vốn nắm giữ ngôi vương tại khu vực căng tin, cảm thấy bị sỉ nhục. Tên cầm đầu, một gã đô con tên Hùng, bước tới hất hàm:

"Này ông chú già! Đây là địa bàn của bọn tôi. Ai cho chú quyền vung tiền ở đây? Thích thể hiện với cô giáo thực tập à?"

Cửu Thần thong thả cắn một miếng bánh mì, nhai chậm rãi rồi nuốt xuống. Anh quay sang nhìn gã tên Hùng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm và đáng sợ như một vực thẳm – đó là bản năng của một vị CEO từng đối đầu với những gã khổng lồ trên thương trường.

"Địa bàn?" Cửu Thần hạ giọng, âm thanh không lớn nhưng đủ khiến người đứng cạnh phải lạnh gáy. "Chú em nói xem, cái trường này giá bao nhiêu? Nếu thích, sáng mai tôi sẽ mua lại toàn bộ khu căng tin này và đuổi việc tất cả những đứa nào dám làm phiền bữa trưa của tôi. Chú em muốn thử xem lời tôi nói là thật hay đùa không?"

Hùng khựng lại. Gã chưa bao giờ thấy ai có ánh mắt đáng sợ đến thế. Nó không phải là ánh mắt của một kẻ muốn đánh nhau, mà là ánh mắt của kẻ có thể hủy hoại cuộc đời người khác chỉ bằng một cái búng tay.

"Phó Cửu Thần, thôi ngay đi!" Hạ Chi gắt lên, cô nhận thấy bầu không khí đang trở nên quá nguy hiểm. Cô lo sợ rằng nếu anh tiếp tục bộc phát khí chất "Tổng tài", thân phận của anh sẽ bị lộ hoàn toàn trước khi kịp thu hồi trí nhớ.

Cửu Thần chớp mắt, khí chất lạnh lẽo tan biến trong nháy mắt. Anh lại trở về vẻ "trẻ trâu" thường ngày, cười hì hì với cô: "Tuân lệnh cô giáo! Này chú em, lần sau xếp hàng cho ngoan nhé, không tôi mách cô giáo đấy."

Nói rồi, anh hiên ngang dắt tay Hạ Chi bước ra khỏi căng tin, để lại sau lưng một đám học sinh đang ngơ ngác và một tên đại ca trường học đang toát mồ hôi hột.

Đi được một đoạn xa, Hạ Chi mới thở hắt ra, buông tay anh ra. "Anh có thôi cái trò vung tiền và dọa nạt người khác đi không? Đây là trường học, không phải tập đoàn Phó Thị!"

Cửu Thần dừng lại, tựa lưng vào một gốc cây phượng, nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm: "Hạ Chi, tôi không dọa bọn chúng. Tôi chỉ là... không chịu nổi khi thấy cậu bị người khác ngó lơ hay bắt nạt. Dù tôi 17 tuổi hay 28 tuổi, tôi cũng không bao giờ để em phải đứng cuối hàng."

Anh vô tình đổi cách xưng hô từ "cậu - tôi" sang "em - tôi" khiến tim Hạ Chi đập lỗi nhịp. Cô đứng lặng đi dưới tán phượng vĩ, nhìn người đàn ông trước mặt – một sự pha trộn kỳ lạ giữa một thiếu niên bồng bột và một người đàn ông trưởng thành đầy bao bọc.

"Cửu Thần... anh thật sự là ai?" cô khẽ thì thầm.

Cửu Thần cười, một nụ cười mang chút cô đơn: "Tôi là kẻ đang cố gắng học cách làm người lớn để bảo vệ em, nhưng lại chỉ biết dùng cách của một đứa trẻ. Đừng ghét tôi nhé, bốn mắt."

Buổi trưa hôm đó, ổ bánh mì kẹp thịt dường như ngon hơn hẳn mọi ngày. Nhưng cả hai đều không biết rằng, tấm ảnh Cửu Thần dùng xấp tiền mặt "bao trọn" quầy bánh mì đã bị một học sinh ẩn danh đăng lên diễn đàn trường với dòng trạng thái: "Học sinh bí ẩn và mối quan hệ mờ ám với cô giáo thực tập".

Sóng gió thực sự của Phần 2 đang bắt đầu cuộn trào từ chính nơi bình yên nhất.