MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!Chương 15: BUỔI TỐI CÙNG LÀM BÀI TẬP: KHOẢNG CÁCH GIỮA HAI NGƯỜI XÍCH LẠI GẦN

TỔNG TÀI, ĐÃ ĐẾN GIỜ VÀO LỚP!

Chương 15: BUỔI TỐI CÙNG LÀM BÀI TẬP: KHOẢNG CÁCH GIỮA HAI NGƯỜI XÍCH LẠI GẦN

1,205 từ · ~7 phút đọc

Ánh trăng non treo vắt vẻo trên ngọn cây bằng lăng tím, hắt những tia sáng bạc yếu ớt qua khung cửa sổ phòng tự học khu nội trú. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng sột soạt của ngòi bút trên giấy và tiếng lật trang giáo án của Hạ Chi.

Phó Cửu Thần hôm nay lạ thường không quậy phá. Anh ngồi đối diện cô, chống cằm nhìn chằm chằm vào những công thức đại số lớp 12 mà anh từng coi là kẻ thù không đội trời chung. Thực ra, trí não của một người đàn ông 28 tuổi xử lý những logic này không khó, nhưng linh hồn 17 tuổi của anh lại đang bận... mải mê ngắm người đối diện.

"Tập trung đi chứ!" Hạ Chi không ngẩng đầu nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh. "Anh cứ nhìn tôi như vậy thì đến sáng mai cũng không xong được đống bài tập này đâu."

Cửu Thần khẽ nhếch môi, anh không thu hồi ánh mắt mà trái lại còn vươn vai một cái đầy lười biếng, để lộ những đường cơ bắp săn chắc ẩn sau lớp áo phông trắng. "Hạ Chi này, ngày xưa cậu học giỏi thế, sao giờ lại đi làm giáo viên? Tôi cứ tưởng cậu phải làm nghiên cứu sinh ở một viện khoa học viễn tưởng nào đó, chế tạo ra thuốc giúp con người bất tử hay đại loại thế chứ?"

Hạ Chi dừng bút, khẽ mỉm cười. "Làm giáo viên có gì không tốt? Tôi thích cảm giác được truyền đạt kiến thức, nhìn học sinh trưởng thành. Với lại... trường Ánh Dương có nhiều kỷ niệm lắm."

"Kỷ niệm bị tôi bắt nạt hả?" Cửu Thần cười hì hì, rồi bỗng nhiên giọng anh trầm xuống, mang theo một chút áy náy thực sự. "Xin lỗi nhé."

Hạ Chi ngạc nhiên ngước lên. "Anh nói gì cơ?"

"Tôi nói là xin lỗi." Cửu Thần quay mặt đi, vờ như đang chú tâm vào một bài toán tích phân. "Tôi nhớ lại một chút... cái lần tôi dán kẹo cao su vào tóc cậu, cậu đã khóc cả buổi chiều. Lúc đó tôi thấy mình ngầu lắm, nhưng giờ nghĩ lại, thấy mình đúng là một thằng khốn."

Hạ Chi đờ người ra. Đây là lần đầu tiên sau mười một năm, cô nghe được lời xin lỗi từ chính miệng anh. Dù là từ một linh hồn đang lầm tưởng mình 17 tuổi, nhưng sự chân thành đó vẫn khiến trái tim cô run rẩy. Cô khẽ bước đến bên cạnh anh, đặt tay lên vai anh.

"Cửu Thần, chuyện qua lâu rồi. Với lại, nếu không có anh chàng 'đáng ghét' năm đó, có lẽ tôi đã không mạnh mẽ như bây giờ."

Cửu Thần bỗng nhiên xoay ghế lại, nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình. Bàn tay anh to lớn, ấm nóng, bao trọn lấy đôi tay nhỏ bé của cô. Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc thu hẹp lại. Hạ Chi có thể nhìn thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của anh.

"Hạ Chi, tôi hỏi thật." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Cái gã CEO 28 tuổi đó... gã có đối xử tốt với cậu không? Gã có bao giờ nhìn cậu như cách tôi đang nhìn cậu lúc này không?"

Câu hỏi của anh như một mũi kim đâm vào nỗi đau thầm kín của Hạ Chi. Phó Cửu Thần của tuổi 28 là một cỗ máy làm việc lạnh lùng. Anh thuê cô về làm trợ lý, trả lương cao ngất ngưởng, nhưng ánh mắt anh dành cho cô luôn là sự chuyên nghiệp đến đáng sợ. Anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô – một Lê Hạ Chi bằng xương bằng thịt với những rung động đời thường.

"Anh ấy... anh ấy rất bận." Cô nói dối, giọng hơi lạc đi.

Cửu Thần siết nhẹ tay cô, giọng anh chứa đầy sự độc chiếm trẻ con nhưng cũng đầy che chở: "Gã đó đúng là một kẻ ngốc. Nếu là tôi, dù có bận kiếm nghìn tỷ đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ để em phải đứng một mình dưới mưa hay phải đối mặt với lũ cáo già trong công ty đó."

Hạ Chi cảm thấy sống mũi mình cay cay. Tại sao một Phó Cửu Thần "điên rồ" và mất trí nhớ lại có thể thấu hiểu cô hơn cả con người tỉnh táo của anh?

Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua, làm tung bay những tờ giấy trên bàn. Theo bản năng, cả hai cùng cúi xuống nhặt. Trong khoảnh khắc ấy, trán họ chạm vào nhau. Hạ Chi giật mình định lùi lại, nhưng Cửu Thần đã nhanh hơn, anh vòng tay qua eo cô, kéo cô ngã vào lòng mình.

Không gian như ngưng đọng. Hạ Chi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập liên hồi như trống trận, hòa cùng nhịp đập vững chãi từ lồng ngực anh. Cửu Thần không buông cô ra, anh vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết.

"Năm phút thôi." Anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Cho tôi mượn em làm điểm tựa năm phút thôi. Tôi mệt quá, Hạ Chi ạ. Thế giới của người lớn... đáng sợ hơn tôi tưởng nhiều."

Hạ Chi mềm lòng. Cô không đẩy anh ra nữa mà khẽ đưa tay vuốt ve mái tóc anh. Cô biết, đằng sau vẻ ngoài ngông cuồng kia, anh đang phải chịu đựng một áp lực kinh khủng khi phải đóng vai một người trưởng thành trong khi ký ức của chính mình bị đánh cắp.

Nhưng giây phút lãng mạn ấy bị cắt đứt bởi tiếng rung dồn dập từ chiếc điện thoại của Cửu Thần. Là tin nhắn từ Trợ lý Kim: "Ngài Phó, bức ảnh ở căng tin đã bị phát tán rộng rãi. Hội đồng quản trị đang dùng nó để cáo buộc ngài có lối sống đồi trụy, quan hệ bất chính với giáo viên. Sáng mai, họ sẽ mang phóng viên đến trường!"

Cửu Thần buông Hạ Chi ra, ánh mắt anh vụt sáng lên một tia lạnh lẽo, bén nhọn như dao găm. Bản năng của vị CEO máu lạnh đột ngột thức tỉnh giữa cơn bão tố.

"Hạ Chi, em vào phòng nằm đi." Cửu Thần đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, khí chất thay đổi hoàn toàn. "Ngày mai, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng đừng ra khỏi phòng. Để tôi xử lý."

Hạ Chi lo lắng nắm lấy tay anh: "Anh định làm gì?"

Cửu Thần quay lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, nụ cười trở nên ngạo nghễ hơn bao giờ hết: "Tôi sẽ cho bọn chúng biết, dù tôi có 17 tuổi hay mất trí nhớ, thì Phó Cửu Thần vẫn là người mà bọn chúng không bao giờ có tư cách để động vào."

Dưới ánh trăng bạc, bóng lưng anh hiện lên cô độc nhưng đầy mạnh mẽ. Cuộc chiến thực sự giữa thiếu niên và những con cáo già trên thương trường đã chính thức bắt đầu từ tối nay.