MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Là Của TôiChương 1: Chạm mặt bất ngờ

Tổng Tài Là Của Tôi

Chương 1: Chạm mặt bất ngờ

969 từ · ~5 phút đọc

Ngọc Anh vội vàng đẩy cánh cửa kính của quán cà phê nhỏ nơi cô thường lui tới mỗi sáng, không kịp nhận ra trời hôm nay mưa rào. Những hạt mưa nặng trĩu rơi xuống, vỗ vào vai áo cô lạnh lẽo. Cô vừa đi vừa thở hổn hển, vì đã trễ giờ làm.

“Chết rồi, trễ hẹn rồi…” cô lầm bầm, vừa chạy vừa cố níu chiếc ô mong manh nhưng gió thổi quá mạnh, chiếc ô ngay lập tức bị lật ngược, khiến cô té lộn nhào trên vỉa hè.

Một giọt cà phê văng lên áo trắng tinh, khiến cô thêm phần bực bội. Cô quỳ xuống, tay quệt đi quệt lại, cố gắng cứu vớt bộ váy mới mua hôm qua.

“Ôi trời…” cô lầm bầm, vừa khóc vừa cười, đúng là một sáng khởi đầu tệ hại.

Và chính lúc ấy, một giọng nói trầm, lạnh lùng vang lên:

“Cô có ổn không?”

Ngọc Anh ngẩng đầu lên, và tim cô gần như ngừng đập. Trước mắt cô là một người đàn ông cao ráo, mặc vest đen cắt may tinh tế, tóc đen mượt như nhung, khuôn mặt lạnh lùng đến mức khiến cô rùng mình. Anh nhìn cô với ánh mắt vừa tò mò vừa nghiêm nghị.

“À… tôi… tôi ổn…” Ngọc Anh lắp bắp, đỏ mặt vì xấu hổ. Cô lúng túng đứng dậy, nhưng chiếc ô vẫn bị gió thổi lật, rơi xuống đất phát ra tiếng kêu “bịch” làm cô giật mình.

Người đàn ông ấy cúi xuống, nhặt chiếc ô giúp cô. Hàn Thừa—tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn lớn mà cô chỉ nghe danh nhưng chưa từng gặp—nở một nụ cười hiếm hoi. Không phải là nụ cười ngọt ngào, mà là kiểu nụ cười lạnh lùng pha chút tinh quái, khiến Ngọc Anh vừa sợ vừa muốn cười.

“Cảm ơn… cảm ơn anh…” cô nói, giọng lạc đi vì hồi hộp.

Hàn Thừa chỉ gật đầu, giọng trầm nhưng ấm: “Đi làm trễ rồi, cô nên nhanh lên.”

Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu, vội vàng chạy đi. Nhưng vừa chạy được vài bước, cô vấp phải một vũng nước lớn. Cú té này khiến cô ướt nửa chân, quần áo dính bùn, và đúng lúc đó… Hàn Thừa quay đầu nhìn.

Cô muốn chui xuống đất. Nhưng trước ánh mắt lạnh như băng của anh, cô lại không dám.

“Đừng lo, tôi sẽ đưa cô tới công ty,” Hàn Thừa nói, bước nhanh tới.

Ngọc Anh giật mình: “Dạ… nhưng… anh… anh không….”

“Không sao, lên xe tôi đi.” Anh giơ tay ra, ánh mắt kiên định.

Cô nhìn anh, lòng vừa hồi hộp vừa bối rối. “Nhưng… tôi… tôi không quen anh…”

“Cô có muốn chết ướt trên đường không?” Hàn Thừa cắt ngang, giọng lạnh nhưng đầy quyền lực.

Ngọc Anh đành gật đầu, lặng lẽ bước theo anh. Cô chưa từng gặp một người đàn ông khiến cô vừa sợ vừa hứng thú đến vậy.

Họ bước vào chiếc xe sang trọng, nội thất da đen bóng loáng, mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa. Ngọc Anh không khỏi choáng ngợp. Chưa bao giờ cô tưởng tượng mình sẽ được đi cùng tổng giám đốc của một tập đoàn lớn như Hàn Thừa.

“Cô làm ở đâu?” Hàn Thừa hỏi, giọng bình thản nhưng đôi mắt sắc bén nhìn cô từ đầu đến chân.

“T… tôi… tôi làm ở công ty TNHH Phúc Minh… phòng marketing…” cô lí nhí.

Anh gật nhẹ, ánh mắt vẫn chưa rời cô: “Marketing à… Cô biết làm gì đặc biệt không?”

Ngọc Anh đỏ mặt, lúng túng: “T… tôi… tôi… làm tốt các chiến dịch quảng cáo… và… và viết nội dung…”

Hàn Thừa chỉ gật đầu một lần nữa, như vừa quyết định điều gì trong đầu. Anh quay lại tập trung lái xe, nhưng ánh mắt thoáng nhìn cô vài lần, khiến tim Ngọc Anh đập loạn nhịp.

Chiếc xe tiến vào đường cao tốc, mưa vẫn rơi tầm tã ngoài cửa kính. Ngọc Anh ngồi im, vừa hồi hộp vừa tò mò, không dám hỏi quá nhiều.

“Đây là lần đầu tiên cô gặp tôi, nhưng tôi muốn cô làm trợ lý riêng của tôi.”

Ngọc Anh gần như không tin vào tai mình: “Trợ… trợ lý riêng của anh…? Tôi… tôi… không phải là ứng viên mà…”

Hàn Thừa lạnh lùng cắt ngang: “Cô có lựa chọn không? Tôi cần cô, và tôi sẽ đưa cô đến nơi làm việc ngay bây giờ.”

Ngọc Anh há hốc mồm, tim đập thình thịch. Cô biết cơ hội này quan trọng, nhưng… trợ lý tổng giám đốc? Nghe như một giấc mơ không tưởng.

“Anh… anh chắc chứ? Tôi… tôi chưa bao giờ làm vị trí này…” cô nói, giọng run run.

Hàn Thừa mỉm cười, ánh mắt vẫn sắc lạnh nhưng ẩn chứa một điều gì đó khiến cô cảm thấy an tâm lạ thường: “Đừng lo. Tôi sẽ hướng dẫn cô từng bước.”

Cảm giác dở khóc dở cười bao trùm Ngọc Anh. Cô vừa vỡ òa trong vui mừng, vừa lo sợ cho những tình huống sắp tới.

Chiếc xe dừng trước tòa nhà chọc trời của tập đoàn Hàn Thừa. Ngọc Anh hít một hơi thật sâu, bước xuống, nhìn lên tòa nhà kính lấp lánh, tim vẫn còn loạn nhịp.

“Chào mừng cô đến công ty của tôi,” Hàn Thừa nói, giọng trầm trầm, như muốn nhấn mạnh vị thế của mình.

Ngọc Anh cúi đầu, cảm thấy vừa hứng thú vừa lo lắng: “Dạ… cảm ơn anh…”

Trong lòng cô, một ý nghĩ lóe lên: “Chắc chắn, từ hôm nay, cuộc đời tôi sẽ không còn nhàm chán nữa…”

Và thế là, cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng đầy định mệnh giữa Ngọc Anh và Hàn Thừa kết thúc trong sự dở khóc dở cười, mở ra một chương mới cho cuộc sống đầy biến động, tình yêu và thử thách phía trước.