Ngọc Anh đứng trước cửa kính sáng loáng của tòa nhà Hàn Thừa, tay vẫn run run vì vừa bước ra khỏi xe, mưa vẫn rơi lất phất trên mái che. Cô tự nhủ: “Mình phải bình tĩnh… bình tĩnh… làm sao để không trở thành thảm họa ngay ngày đầu tiên.”
Nhưng ngay khi bước vào sảnh lớn, mọi dự định bình tĩnh của cô gần như tan biến. Sảnh tòa nhà rộng lớn, trần cao chót vót, ánh sáng phản chiếu từ những tấm kính sang trọng, cùng mùi thơm nhẹ nhàng pha lẫn hương hoa tươi khiến cô cảm thấy như bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Hàn Thừa bước theo sát phía sau, dáng vẻ vẫn lạnh lùng như băng, ánh mắt không rời cô.
“Cô theo tôi,” anh nói, giọng trầm nhưng đầy áp lực.
Ngọc Anh gật đầu, cố nhét tay vào túi áo vest mỏng, nhưng tay run đến mức chiếc thẻ nhân viên vừa nhận trong tay suýt rơi xuống sàn.
Họ đi qua những hành lang dài, cửa kính phản chiếu hai con người đối lập: một bên là cô gái nhỏ bé, hơi vụng về, một bên là người đàn ông cao lớn, điềm tĩnh và quyền lực.
Cuối cùng, Hàn Thừa dừng lại trước một cánh cửa lớn bằng gỗ sẫm, khắc tên phòng: “Phòng Tổng Giám Đốc”. Anh mở cửa, ánh sáng từ văn phòng chiếu ra, làm Ngọc Anh chớp mắt vài lần.
Văn phòng rộng rãi, sang trọng đến mức cô không dám thở mạnh, sợ làm rung chấn những đồ nội thất đắt tiền. Trên bàn là một chiếc laptop bóng loáng, điện thoại, và một cốc cà phê vẫn còn nghi ngút khói.
“Ngồi đi,” Hàn Thừa chỉ vào chiếc ghế trước bàn, giọng lạnh lùng nhưng không quá khó chịu.
Ngọc Anh cúi đầu, lúng túng bước tới. Cô chưa kịp ngồi, Hàn Thừa đã mở laptop, lướt qua vài tệp tin, rồi quay sang cô, ánh mắt sắc bén:
“Cô Ngọc Anh, đúng không?”
“Dạ… đúng ạ…” cô trả lời, giọng run run, cố gắng không để lộ vẻ bối rối.
Hàn Thừa gật đầu, chậm rãi đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Tôi biết cô chưa từng làm vị trí trợ lý, nhưng tôi cần cô. Là trợ lý đặc biệt của tôi.”
Ngọc Anh nhíu mày, vừa bàng hoàng vừa không tin vào tai mình: “T… trợ lý đặc biệt? Tôi… tôi chỉ là nhân viên phòng marketing bình thường, sao… sao anh lại…?”
Hàn Thừa cắt ngang, giọng vẫn trầm và lạnh: “Đừng hỏi nhiều. Cô có năng lực quan sát, tư duy nhanh nhạy, và tôi cần người như cô. Cô có thể đáp ứng không?”
Ngọc Anh đỏ mặt, trong lòng vừa háo hức vừa sợ hãi: “Trợ lý tổng giám đốc… mình… mình liệu có làm nổi không?”
Cô nén giọng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Dạ… tôi… tôi sẽ cố gắng ạ…”
Hàn Thừa mỉm cười, nụ cười hiếm hoi, khiến cô hơi mềm lòng: “Tốt. Nhưng trước khi nhận, tôi cần cô biết rằng công việc này không hề đơn giản. Tôi sẽ giao cho cô những nhiệm vụ quan trọng, đôi khi phải đi công tác, đôi khi phải giải quyết tình huống khẩn cấp… Cô có sẵn sàng?”
Ngọc Anh hít một hơi sâu, gật đầu: “Dạ… tôi… tôi sẵn sàng.”
Hàn Thừa gật đầu, giọng điềm tĩnh: “Tốt. Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ làm việc trực tiếp với tôi. Tôi không muốn có sai sót, hiểu chưa?”
Ngọc Anh run run: “Dạ… vâng, tôi hiểu rồi ạ…”
Hàn Thừa đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra thành phố bên dưới. Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng mang một vẻ quyết đoán khiến Ngọc Anh không thể rời mắt. Cô thầm nghĩ: “Người đàn ông này… đúng là… tổng tài… thật sự rất đáng sợ…”
Một lúc sau, Hàn Thừa quay lại, đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp:
“Đây là những thông tin cơ bản về công ty và các dự án tôi đang phụ trách. Cô nên nghiên cứu ngay, ngày mai tôi sẽ kiểm tra kiến thức của cô.”
Ngọc Anh há hốc mồm, tay run run cầm tập hồ sơ: “Nh… ngày mai… kiểm tra ạ?”
Hàn Thừa gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị: “Cô sẽ không có cơ hội để chuẩn bị nhiều. Tôi cần người phản ứng nhanh và chính xác. Nếu cô làm tốt, tôi sẽ nâng đỡ cô, nhưng nếu thất bại, đừng trách tôi.”
Ngọc Anh đỏ mặt, cảm thấy vừa hồi hộp vừa lo lắng: “Đúng là… áp lực kinh khủng… nhưng… cũng là cơ hội lớn… mình… phải làm được…”
Hàn Thừa quay lại, giọng nhẹ hơn một chút: “Tôi sẽ hỗ trợ cô, nhưng cô phải chủ động. Tôi không thích người yếu đuối.”
Ngọc Anh gật đầu, quyết tâm: “Dạ… tôi sẽ cố gắng hết sức!”
Anh đứng dậy, bước tới gần cô: “Một điều nữa, Ngọc Anh. Trong quá trình làm việc, đừng để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định. Tôi tôn trọng năng lực, không phải cảm xúc.”
Ngọc Anh cúi đầu: “Dạ… tôi hiểu rồi ạ…”
Hàn Thừa nhìn cô một lúc lâu, rồi quay người đi về phía bàn làm việc, ngồi xuống, tiếp tục xử lý công việc. Không gian im lặng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím đều đặn. Ngọc Anh đứng lặng, cảm giác vừa lo lắng vừa hứng thú, lòng bùng lên một niềm hạnh phúc kỳ lạ: “Mình… thật sự được làm việc cùng Hàn Thừa… thật là… khó tin…”
Cô hít một hơi sâu, ngồi xuống, mở tập hồ sơ ra. Mỗi trang giấy đều dày đặc chữ, số liệu, kế hoạch dự án, khiến cô choáng ngợp. Nhưng bên trong, trái tim cô lại rộn ràng, cảm giác giống như bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
Vừa lúc đó, điện thoại của Hàn Thừa rung lên. Anh nhấc máy, giọng điềm tĩnh: “Alo… vâng… tôi hiểu…” Cô lắng nghe, nhận ra anh giải quyết công việc với sự nhanh nhạy và quyết đoán khiến mọi người phải kính nể.
Ngọc Anh thầm nghĩ: “Nếu mình có thể làm việc tốt, được ở gần anh… thì… mình… sẽ học hỏi được rất nhiều… và… ai biết được… có thể… sẽ còn hơn thế nữa…”
Nhưng ngay lúc cô đang chìm trong suy nghĩ, Hàn Thừa bất ngờ quay lại, ánh mắt sắc bén nhìn cô:
“Cô… nếu muốn thành công ở đây, hãy quên hết những nỗi sợ hãi. Tôi không muốn thấy một Ngọc Anh vụng về hay lúng túng nữa.”
Ngọc Anh giật mình, cúi đầu: “Dạ… tôi sẽ cố gắng hết sức ạ…”
Hàn Thừa gật nhẹ, quay lại bàn làm việc, nhấn mạnh một cách lạnh lùng: “Bắt đầu từ hôm nay, cô là trợ lý đặc biệt của tôi. Không có lựa chọn khác.”
Ngọc Anh cảm thấy tim mình đập nhanh, vừa hồi hộp vừa vui sướng. Đây là cơ hội mà cô chưa từng dám mơ đến, nhưng đồng thời cũng là thử thách lớn nhất trong đời.
Cô ngồi lặng, nhìn tập hồ sơ dày cộp trước mặt, lòng đầy quyết tâm: “Mình… sẽ không làm phụ lòng anh… mình… sẽ trở thành trợ lý xuất sắc… và… sẽ không làm anh thất vọng…”
Bên ngoài, mưa đã tạnh, ánh nắng chiếu qua cửa kính, rọi xuống mặt Ngọc Anh, như báo hiệu cho một khởi đầu mới, đầy thử thách, ngọt ngào và không kém phần bất ngờ.
Ngày đầu tiên trong vai trò trợ lý đặc biệt của tổng tài Hàn Thừa đã chính thức bắt đầu. Một hành trình mới vừa mở ra, đầy drama, tình cảm ngọt ngào và cơ hội thay đổi cuộc đời cô.