MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Là Của TôiChương 3: Khởi đầu lạ lùng

Tổng Tài Là Của Tôi

Chương 3: Khởi đầu lạ lùng

1,256 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Ngọc Anh thức dậy với tâm trạng vừa hồi hộp vừa hưng phấn. Cô nhìn vào gương, chỉnh lại mái tóc và áo sơ mi trắng tinh, cố gắng trông thật nghiêm túc và chuyên nghiệp. Lần đầu làm trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Hàn Thừa, cô biết rằng mình không thể mắc sai lầm.

Cô bước ra khỏi căn hộ nhỏ, hít một hơi thật sâu. Con đường tới công ty hôm nay dài hơn bình thường, hay có lẽ là vì tâm trạng cô quá rối. Khi vừa tới cổng tòa nhà chọc trời của tập đoàn, cô đã thấy Hàn Thừa đứng chờ. Anh mặc vest đen như mọi khi, tóc chải gọn, ánh mắt lạnh lùng nhưng sắc bén, nhìn cô như thể đang kiểm tra toàn bộ từng chi tiết nhỏ trên người cô.

“Đến đúng giờ. Tốt,” anh nói, giọng trầm như sấm, khiến Ngọc Anh không dám thở mạnh.

Cô gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh: “Dạ… em… em sẵn sàng rồi ạ.”

Anh nhíu mày, không nói gì nữa, quay lại hướng cửa thang máy. Ngọc Anh lặng lẽ đi theo. Trong thang máy, không khí im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tim mình đập thình thịch. Mỗi khi anh nhướng mày hay nghiêng đầu nhìn cô, cô lại đỏ mặt.

Khi thang máy mở ra, họ bước vào hành lang dài dẫn đến phòng tổng giám đốc. Những bức tranh hiện đại, ánh sáng trắng tinh từ trần nhà, sàn gỗ bóng loáng… tất cả khiến Ngọc Anh cảm thấy mình như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác.

Hàn Thừa đi thẳng vào phòng làm việc, cô theo sau, tay vẫn cầm tập hồ sơ từ hôm qua. Anh ngồi xuống ghế da lớn, đặt tay lên bàn, ánh mắt liếc nhìn hồ sơ:

“Cô đã xem qua hồ sơ chưa?”

Ngọc Anh vội vàng lắc đầu: “Dạ… em mới vừa đọc sơ qua sáng nay ạ.”

Hàn Thừa gật đầu, giọng lạnh: “Sơ qua thôi là chưa đủ. Tôi cần người phản ứng nhanh và chính xác. Nếu không, cô sẽ bị bỏ lại phía sau.”

Ngọc Anh nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng không để lộ vẻ lo lắng: “Dạ… em sẽ cố gắng hết sức ạ.”

Anh mỉm cười nhẹ, hiếm hoi nhưng đủ để Ngọc Anh cảm thấy tim mình rung lên. “Tốt. Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ giao cho cô những nhiệm vụ thực tế. Cô phải nhớ, đây không phải công việc văn phòng bình thường. Mỗi sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến công ty.”

Cô gật đầu, lòng vừa hồi hộp vừa hứng thú. Cảm giác được làm việc trực tiếp với Hàn Thừa khiến cô vừa sợ vừa mong chờ.

Ngay sau đó, Hàn Thừa giao cho cô một danh sách các nhiệm vụ quan trọng: sắp xếp lịch trình, theo dõi dự án, chuẩn bị báo cáo, tham gia các cuộc họp với khách hàng lớn… Ngọc Anh cầm danh sách, cảm giác choáng ngợp: “Đúng là… công việc này không hề đơn giản… nhưng… cũng thật thú vị…”

Anh đứng dậy, bước ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Đi, tôi sẽ giới thiệu cô với các trưởng phòng. Họ cần biết cô là trợ lý của tôi. Hãy để họ biết cô nghiêm túc và có năng lực.”

Ngọc Anh thở dài, theo sau anh. Mỗi phòng ban cô đi qua, nhân viên đều liếc nhìn cô với ánh mắt tò mò, nhưng khi nghe Hàn Thừa giới thiệu, họ lập tức gật đầu kính cẩn. Áp lực bao trùm cô, nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy tự hào: mình là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Hàn Thừa.

Họ dừng lại trước phòng marketing – nơi Ngọc Anh từng làm nhân viên bình thường. Các đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ.

“Hôm nay cô Ngọc Anh sẽ làm trợ lý đặc biệt cho tổng giám đốc. Hãy hợp tác tốt với cô ấy,” Hàn Thừa nói lạnh lùng nhưng rõ ràng, khiến tất cả mọi người trong phòng đều im lặng gật đầu.

Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu: “Dạ… em sẽ cố gắng ạ.”

Hàn Thừa quay sang, ánh mắt sắc bén nhìn cô: “Nếu cô muốn tồn tại ở đây, đừng để bất kỳ cảm xúc nào ảnh hưởng đến công việc. Tôi cần người lạnh lùng nhưng nhanh nhạy.”

Ngọc Anh thầm thở dài: “Lạnh lùng… nhanh nhạy… đúng là… tổng tài…”

Ngay sau đó, Hàn Thừa dẫn cô vào phòng họp, nơi một số trưởng phòng đang chờ. Anh giới thiệu cô một cách ngắn gọn nhưng quyền lực:

“Đây là Ngọc Anh, trợ lý đặc biệt của tôi. Cô ấy sẽ phối hợp trực tiếp với các anh chị. Tôi hy vọng mọi người hợp tác.”

Các trưởng phòng gật đầu, ánh mắt tỏ ra vừa tôn trọng vừa tò mò. Một số thầm nhủ: “Người mới, làm trợ lý tổng giám đốc… chắc hẳn rất đặc biệt.”

Ngọc Anh lặng lẽ ngồi xuống, tay run run, cảm giác vừa hồi hộp vừa phấn khích. Cô biết rằng từ hôm nay, mỗi ngày đến công ty sẽ là một thử thách.

Hàn Thừa bắt đầu giao cho cô nhiệm vụ đầu tiên: kiểm tra tiến độ dự án với khách hàng quan trọng và chuẩn bị báo cáo trước buổi họp sớm nhất. Ngọc Anh ghi chép cẩn thận, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Nhưng ngay trong lúc cô đang ghi chép, điện thoại của Hàn Thừa rung lên. Anh nhấc máy, giọng trầm: “Alo… vâng… tôi hiểu…” Cách anh xử lý công việc nhanh nhạy khiến cô vừa ngạc nhiên vừa khâm phục.

Ngọc Anh thầm nghĩ: “Nếu mình có thể làm việc cùng anh, chắc chắn sẽ học hỏi được rất nhiều… nhưng… cũng phải chuẩn bị tinh thần cho những thử thách khủng khiếp…”

Buổi sáng trôi qua với tốc độ chóng mặt. Ngọc Anh chạy từ phòng họp này sang phòng họp khác, ghi chú, gọi điện, gửi email, sắp xếp lịch trình. Cô vừa mệt vừa vui sướng: mỗi nhiệm vụ hoàn thành khiến cô cảm thấy tự hào về bản thân.

Đúng lúc cô tưởng mình sẽ ổn định, Hàn Thừa xuất hiện, đặt tay lên vai cô:

“Ngày đầu tiên, cô đã làm việc chăm chỉ. Nhưng đừng quên, đây mới chỉ là bắt đầu. Ngày mai, áp lực sẽ còn lớn hơn.”

Ngọc Anh đỏ mặt, vừa mệt vừa vui: “Dạ… em sẽ cố gắng hơn nữa ạ.”

Hàn Thừa gật đầu, ánh mắt lướt qua cô một cách sắc bén nhưng lạ lùng. Ngọc Anh cảm thấy một luồng cảm giác vừa sợ vừa thích, trái tim đập mạnh: “Người đàn ông này… đúng là… vừa lạnh lùng vừa quyền lực… mà sao… lại khiến mình vừa sợ vừa muốn ở gần…”

Ngày đầu tiên khép lại với Ngọc Anh đầy thử thách, mệt mỏi nhưng cũng ngọt ngào. Cô biết rằng con đường trở thành trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Hàn Thừa sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng.

Bước ra khỏi tòa nhà, ánh nắng chiều chiếu lên mái tóc cô, khiến Ngọc Anh thầm nhủ: “Mình… sẽ không để lỡ cơ hội này… và… sẽ làm anh thấy mình xứng đáng…”

Và thế là, hành trình của Ngọc Anh cùng Hàn Thừa chính thức bắt đầu, mở ra những ngày làm việc đầy drama, tình cảm ngọt ngào và những tình huống dở khóc dở cười.