MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Là Của TôiChương 4: Ngày đầu đầy sóng gió

Tổng Tài Là Của Tôi

Chương 4: Ngày đầu đầy sóng gió

1,188 từ · ~6 phút đọc

Ngày đầu tiên làm trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Hàn Thừa bắt đầu từ lúc bình minh, khi ánh sáng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ tòa nhà chọc trời, chiếu lên bàn làm việc tinh tươm. Ngọc Anh hít một hơi thật sâu, chỉnh lại áo sơ mi trắng và váy công sở, tự nhủ: “Ngày đầu tiên, mình phải thật hoàn hảo. Không được mắc lỗi nào…”

Nhưng ngay khi bước vào phòng làm việc của Hàn Thừa, cô đã cảm nhận được một áp lực nặng nề đến mức tim đập nhanh. Anh đang ngồi sau bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, ánh mắt sắc lạnh như băng.

“Ngọc Anh, đây là danh sách nhiệm vụ hôm nay,” Hàn Thừa nói, đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn. “Đọc kỹ, và bắt đầu ngay. Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai.”

Ngọc Anh gật đầu, cố giữ bình tĩnh. Cô lật hồ sơ, thấy hàng loạt số liệu, báo cáo dự án, lịch họp dày đặc. Tim cô vừa phấn khích vừa lo lắng: “Đây… đúng là thử thách lớn nhất của mình…”

Ngay khi cô bắt đầu ghi chú, điện thoại của Hàn Thừa rung lên. Anh nhấc máy, giọng lạnh lùng nhưng dứt khoát:

“Alo… vâng… tôi hiểu… Không vấn đề gì…”

Ngọc Anh quan sát, thấy cách anh xử lý công việc khiến cô vừa ngưỡng mộ vừa run sợ. Mọi hành động của anh đều nhanh gọn, quyết đoán, không hề có một khoảnh khắc lãng phí.

Cô quay lại tập trung vào hồ sơ, nhưng ngay lúc ấy, một email khẩn cấp từ phòng marketing bật lên trên laptop của cô. Hóa ra, một dự án quan trọng đang bị trễ tiến độ. Ngọc Anh run run, nhanh chóng soạn email phản hồi, nhưng lại vô tình gửi nhầm cho Hàn Thừa một báo cáo chưa hoàn chỉnh.

Chưa đầy một phút, Hàn Thừa quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô:

“Cô gửi gì vậy? Đây không phải là báo cáo chính thức. Cô có muốn khiến tôi tức giận ngay ngày đầu tiên không?”

Ngọc Anh đỏ mặt, lắp bắp: “D… dạ… em… em xin lỗi… em… gửi nhầm…”

Hàn Thừa nhíu mày, giọng trầm: “Ngọc Anh, công việc này không phải trò đùa. Một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ dự án. Cô phải tập trung hơn.”

Cô gật đầu, vừa lo lắng vừa xấu hổ. Trong lòng cô thầm nghĩ: “Ngày đầu tiên… đã bắt đầu với một sai lầm… đúng là thảm họa…”

Ngay sau đó, một sự việc dở khóc dở cười khác xảy ra. Trong lúc di chuyển giữa các phòng họp, Ngọc Anh vô tình vấp phải chân ghế của Hàn Thừa, khiến anh suýt ngã. Cô giật mình, vội vàng đỡ anh:

“Anh… anh có sao không ạ?”

Hàn Thừa hạ giọng, ánh mắt lạnh như băng nhưng lại trầm tĩnh: “Cô nên cẩn thận hơn. Tôi không muốn thấy một Ngọc Anh vụng về nữa.”

Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu, cảm giác vừa bối rối vừa căng thẳng. Cô tự nhủ: “Thật là… tổng tài này vừa nghiêm khắc vừa… khó gần…”

Buổi sáng tiếp tục với hàng loạt tình huống dở khóc dở cười. Khi chuẩn bị hồ sơ cho cuộc họp với khách hàng, Ngọc Anh phát hiện mình in nhầm một báo cáo quan trọng. Trong lúc hoảng loạn, cô vô tình gọi nhầm số điện thoại, khiến khách hàng nhận được một đoạn tin nhắn lộn xộn.

Hàn Thừa đứng sau cô, giọng lạnh lùng: “Ngọc Anh, đây là gì? Cô muốn tôi mất mặt trước khách hàng sao?”

Ngọc Anh run run, vừa muốn khóc vừa muốn cười: “Ôi trời… mình… làm sao để sửa sai bây giờ…”

May mắn, Hàn Thừa nhanh chóng giúp cô xử lý tình huống. Anh gọi điện trực tiếp cho khách hàng, giải thích vấn đề, rồi quay lại nhìn cô, giọng trầm:

“Cô nên học cách kiểm tra kỹ trước khi gửi bất cứ thứ gì. Tôi không muốn thấy sai sót nào nữa.”

Ngọc Anh gật đầu, trái tim đập nhanh. Cô cảm thấy vừa sợ vừa cảm phục. Trong một khoảnh khắc, cô nhận ra: Tổng tài Hàn Thừa không chỉ lạnh lùng mà còn rất quan tâm đến công việc và đồng nghiệp.

Buổi trưa, Ngọc Anh được Hàn Thừa dẫn ra căn tin để ăn. Trong lúc ăn, cô vô tình làm rơi thìa cơm, và ngay lập tức, Hàn Thừa nhặt giúp cô. Ánh mắt anh nhìn cô, vừa nghiêm nghị vừa lạ lùng, khiến cô đỏ mặt: “Người đàn ông này… thật… vừa quyền lực vừa khó hiểu…”

Buổi chiều, Ngọc Anh phải theo anh tham dự một cuộc họp quan trọng. Trên đường đi, cô vô tình nhấn nhầm nút trên laptop của anh, làm màn hình trình chiếu bị lỗi. Cô hoảng hốt, tay run run, ánh mắt cầu xin:

“Anh… anh đừng giận em…”

Hàn Thừa nhìn cô, giây lát im lặng, rồi nhẹ nhàng: “Cô phải học cách xử lý tình huống. Một trợ lý tốt phải nhanh nhạy và bình tĩnh.”

Ngọc Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy áp lực khủng khiếp. Cô thầm nghĩ: “Ngày đầu tiên… đúng là sóng gió… nhưng… mình phải vượt qua…”

Cuối ngày, khi quay lại phòng làm việc, Hàn Thừa đặt tay lên bàn, nhìn cô nghiêm nghị:

“Ngày đầu tiên đầy sóng gió, nhưng cô đã vượt qua. Tôi hài lòng với những nỗ lực của cô. Nhưng nhớ, từ ngày mai, áp lực sẽ tăng gấp đôi. Cô phải chuẩn bị.”

Ngọc Anh cúi đầu, vừa mệt vừa vui: “Dạ… em sẽ cố gắng hết sức ạ.”

Hàn Thừa nhíu mày, ánh mắt thoáng dịu lại: “Ngọc Anh… đừng để những sai lầm nhỏ làm cô nản lòng. Tôi nhìn thấy tiềm năng của cô. Hãy tiếp tục.”

Ngọc Anh cảm giác tim mình ấm lên. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được rằng phía sau ánh mắt lạnh lùng của tổng tài Hàn Thừa là sự quan tâm, dù rất kín đáo.

Khi bước ra khỏi văn phòng, cô thầm nhủ: “Ngày đầu tiên đầy sóng gió… đúng là thách thức lớn… nhưng mình… đã vượt qua… và… mình sẽ còn làm được nhiều hơn nữa…”

Buổi chiều kết thúc với cảm giác vừa mệt vừa hạnh phúc. Ngọc Anh biết rằng công việc này sẽ không dễ dàng, nhưng đồng thời cũng biết rằng đây là cơ hội thay đổi cuộc đời cô. Mỗi tình huống dở khóc dở cười, mỗi ánh mắt lạnh lùng nhưng quan tâm của Hàn Thừa, đều khiến cô vừa sợ vừa muốn cố gắng.

Và Ngọc Anh tự nhủ: “Ngày đầu đầy sóng gió… chỉ là khởi đầu. Những ngày tiếp theo… sẽ còn nhiều bất ngờ, thử thách và… có thể cả ngọt ngào nữa.”

Ngày đầu tiên kết thúc, Ngọc Anh ra về trong tâm trạng mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Cô biết rằng hành trình làm trợ lý đặc biệt của tổng tài Hàn Thừa mới chỉ bắt đầu, và cuộc sống của cô từ nay sẽ không còn nhàm chán nữa.