Ngày thứ hai làm trợ lý đặc biệt, Ngọc Anh đến công ty với tâm trạng vừa háo hức vừa lo lắng. Cô biết rằng hôm nay, áp lực sẽ còn lớn hơn ngày đầu tiên, nhưng trong lòng cũng rộn ràng một cảm giác khó tả: người đàn ông lạnh lùng kia vẫn luôn xuất hiện trong tâm trí cô.
Ngay khi bước vào phòng làm việc, cô đã thấy Hàn Thừa ngồi sau bàn, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng. Nhưng hôm nay, khi anh nhìn cô, Ngọc Anh bỗng nhận ra một điều lạ: ánh mắt ấy không chỉ nghiêm nghị, mà còn… khác hẳn so với những lần trước.
Anh dừng việc gõ bàn phím, nhấc đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua cô. Ngọc Anh cảm giác tim mình đập nhanh hơn bình thường. Ánh mắt Hàn Thừa hôm nay như muốn thăm dò, tìm kiếm một điều gì đó bên trong cô mà không ai khác có thể thấy.
“Ngọc Anh, chuẩn bị hồ sơ cho cuộc họp sáng nay đi,” anh nói, giọng vẫn trầm nhưng không còn quá cứng nhắc.
Cô gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lòng lại xao xuyến. “Sao ánh mắt anh hôm nay lại khác… nhìn mình… khiến tim mình lộn nhịp…”
Trong lúc cô chăm chú ghi chép, Hàn Thừa đứng dậy, đi qua bàn cô, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua một cách tinh tế. Ngọc Anh nhận ra rằng không chỉ nhìn hồ sơ, mà anh còn nhìn cô, quan sát từng chi tiết nhỏ: cách cô cầm bút, cách cô lật hồ sơ, cách cô cười khẽ khi nhẩm số liệu.
Cô đỏ mặt, cúi thấp đầu, cố gắng tập trung vào công việc. Nhưng trong lòng, cô không thể dứt khỏi ánh mắt ấy. Lần đầu tiên, cô cảm thấy một người đàn ông quyền lực, lạnh lùng như Hàn Thừa lại có thể khiến cô vừa sợ vừa rung động chỉ bằng ánh mắt.
Buổi sáng trôi qua với hàng loạt nhiệm vụ quan trọng. Ngọc Anh chạy từ phòng họp này sang phòng họp khác, gọi điện, gửi email, chuẩn bị báo cáo. Nhưng mỗi lần nhìn lên, Hàn Thừa vẫn theo sát, ánh mắt không rời.
Trong một cuộc họp với khách hàng, Ngọc Anh vô tình đặt nhầm tài liệu. Hàn Thừa ngay lập tức nhắc nhở cô bằng một ánh mắt sắc bén, khiến cô vừa hoảng hốt vừa muốn cười. Nhưng sau khi mọi việc được giải quyết, anh quay lại nhìn cô, ánh mắt khác lạ hơn: không còn lạnh lùng hoàn toàn, mà có phần dịu dàng, quan tâm.
Ngọc Anh cảm thấy tim mình nhói nhẹ. Cô tự hỏi: “Anh… nhìn mình… theo cách này… là sao nhỉ?”
Buổi trưa, Hàn Thừa dẫn cô ra căn tin ăn. Khi cô đang lấy khay thức ăn, vô tình làm đổ nước trái cây. Ngọc Anh đỏ mặt, lo lắng.
Hàn Thừa bước tới, nhấc khay lên, nhìn cô, ánh mắt không còn nghiêm nghị mà mang theo một vẻ gì đó khác lạ: vừa quan tâm vừa khó hiểu.
“Cẩn thận một chút đi,” anh nói, giọng trầm nhưng không lạnh.
Ngọc Anh cúi đầu, cảm giác trái tim bỗng nhói nhẹ. Cô nhận ra rằng Hàn Thừa không nhìn cô giống như một nhân viên bình thường, mà dường như… quan tâm, theo dõi từng cử chỉ nhỏ của cô.
Buổi chiều, Ngọc Anh phải tham dự một cuộc họp quan trọng với khách hàng lớn. Cô lo lắng, tay run run, nhưng khi Hàn Thừa nhìn cô từ đầu phòng họp, ánh mắt ấy khiến cô bình tĩnh hơn hẳn. Anh không cần nói gì, chỉ nhìn cô với một ánh mắt sâu lắng, như muốn truyền năng lượng.
Cô tự nhủ: “Ánh mắt ấy… thật kỳ lạ… nhưng… lại khiến mình tin tưởng…”
Trong lúc họp, một đồng nghiệp cố tình đưa ra nhận xét sai, gây hiểu lầm về dự án. Ngọc Anh run rẩy, nhưng Hàn Thừa ngay lập tức đưa ra câu trả lời sắc bén, bảo vệ cô một cách kín đáo. Ánh mắt anh nhìn cô trong khoảnh khắc ấy khiến cô đỏ mặt: lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự ưu ái đặc biệt từ tổng tài.
Sau cuộc họp, khi trở về văn phòng, Ngọc Anh vẫn không thể quên ánh mắt Hàn Thừa. Cô tự hỏi: “Sao anh lại nhìn mình như vậy… có phải… anh không giống với tất cả mọi người…?”
Hàn Thừa bước vào, đặt tay lên bàn cạnh cô, giọng trầm nhưng ấm hơn hôm trước:
“Ngọc Anh, hôm nay cô làm tốt. Tôi hài lòng với nỗ lực của cô.”
Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu: “Dạ… em… em chỉ làm theo hướng dẫn ạ…”
Anh nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng hơn mọi ngày: “Không, hôm nay cô chủ động giải quyết nhiều vấn đề. Tôi nhận thấy tiềm năng của cô.”
Ngọc Anh cảm thấy tim mình như bị nhói. Lần đầu tiên, cô nghe thấy lời khen từ tổng tài Hàn Thừa, nhưng không chỉ là lời khen công việc, mà còn là ánh mắt tràn đầy sự quan tâm đặc biệt.
Cuối ngày, khi Ngọc Anh sắp ra về, Hàn Thừa gọi cô lại:
“Ngọc Anh, đứng lại một chút.”
Cô quay lại, thấy anh nhìn cô với ánh mắt trầm lặng nhưng khác hẳn bình thường: vừa quan tâm vừa tinh tế.
“Tôi muốn cô ghi nhớ: ánh mắt, cử chỉ, thái độ… đều quan trọng trong công việc. Nhưng… cô cũng cần biết rằng tôi sẽ để ý cô theo cách khác với mọi người,” anh nói, giọng trầm, nhưng có chút dịu dàng lạ thường.
Ngọc Anh đỏ mặt, cảm giác tim mình đập loạn nhịp: “Anh… nhìn mình… không giống với mọi người… phải chăng… anh… quan tâm mình thật sự?”
Khi bước ra khỏi văn phòng, cô vẫn cảm thấy ánh mắt Hàn Thừa theo sát. Mỗi bước đi, trái tim cô rung lên lạ thường, vừa hồi hộp vừa phấn khích.
Trên đường về nhà, Ngọc Anh không ngừng suy nghĩ về ánh mắt ấy. Cô nhận ra rằng Hàn Thừa không chỉ là tổng tài lạnh lùng, mà còn có một cách nhìn riêng dành cho cô, khiến cô vừa sợ vừa thích thú.
Cô thầm nhủ: “Ngày thứ hai… đã khiến mình nhận ra một điều… ánh mắt anh… khác với mọi người… và… mình… không thể rời mắt khỏi anh…”
Ngày hôm đó kết thúc, nhưng trong tâm trí Ngọc Anh, ánh mắt Hàn Thừa vẫn hiện lên rõ ràng, làm cô vừa hồi hộp vừa tò mò về những ngày tiếp theo. Cô biết rằng công việc sẽ còn thử thách, nhưng ánh mắt ấy… có thể là khởi đầu cho một điều gì đó đặc biệt…
Và thế là, ánh mắt khác lạ ấy mở ra một bước ngoặt mới: không chỉ là công việc, mà còn là những cảm xúc ngọt ngào, những tình huống dở khóc dở cười và những khoảnh khắc trái tim rung động, dần dần kéo Ngọc Anh và Hàn Thừa lại gần nhau hơn.