MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Là Của TôiChương 6: Đối tác khó chịu

Tổng Tài Là Của Tôi

Chương 6: Đối tác khó chịu

1,118 từ · ~6 phút đọc

Ngày thứ ba làm trợ lý đặc biệt, Ngọc Anh thức dậy với tâm trạng vừa háo hức vừa lo lắng. Cô biết rằng hôm nay sẽ là một ngày quan trọng, bởi Hàn Thừa đã thông báo rằng cô sẽ tham dự cuộc họp với một khách hàng lớn – người mà các trưởng phòng trong công ty đều thừa nhận là khó tính nhất từ trước tới nay.

Ngọc Anh ăn sáng nhanh chóng, kiểm tra hồ sơ và laptop một lần nữa, cố gắng chắc chắn rằng mọi thứ hoàn hảo. Khi bước vào thang máy, cô hít một hơi sâu, tự nhủ: “Mình phải bình tĩnh… hôm nay là cơ hội để chứng minh bản thân… không được mắc sai lầm.”

Khi đến công ty, Hàn Thừa đã đứng đợi ở sảnh, ánh mắt lạnh lùng nhưng vẫn giữ nguyên sự chú ý đặc biệt dành cho cô.

“Ngọc Anh, hôm nay cô sẽ theo tôi tới cuộc họp với khách hàng lớn. Đây là cơ hội để cô chứng minh năng lực,” anh nói, giọng trầm và nghiêm túc.

Cô gật đầu, cảm giác vừa hồi hộp vừa quyết tâm: “Dạ… em sẽ cố gắng hết sức ạ.”

Chiếc xe sang trọng lăn bánh trên đường, đưa họ đến tòa nhà đối tác. Ngọc Anh quan sát xung quanh, thấy môi trường công ty đối tác hiện đại nhưng căng thẳng. Khi họ bước vào phòng họp, ánh mắt cô lập tức bắt gặp khách hàng – một người đàn ông trung niên với nét mặt nghiêm khắc, nhìn chằm chằm như muốn thử thách mọi người trong phòng.

“Người này… đúng là khó tính thật…” Ngọc Anh thầm nghĩ, lòng run run.

Cuộc họp bắt đầu. Ngọc Anh đứng cạnh Hàn Thừa, theo dõi mọi chi tiết, ghi chú và chuẩn bị báo cáo. Ngay khi cô vừa mở lời trình bày một phần nhỏ của dự án, khách hàng đã ngắt lời, giọng đầy chỉ trích:

“Cô nghĩ rằng cách này sẽ hiệu quả sao? Tôi thấy nó quá rườm rà và thiếu logic!”

Ngọc Anh đỏ mặt, tim đập nhanh. Cô cố gắng giải thích, nhưng giọng run run, câu từ thiếu mạch lạc. Khách hàng tiếp tục đưa ra những câu hỏi khó, nhìn cô với ánh mắt nghiêm khắc như muốn bắn ra tia lửa.

Cô cảm giác như bị đặt dưới một áp lực kinh khủng. Cô cố nhịn, cố trấn tĩnh, nhưng lời nói cứ vấp váp, khiến khách hàng càng tỏ ra khó chịu.

Hàn Thừa đứng dậy, bước tới, giọng trầm và uy quyền vang lên:

“Ông có thể để cô ấy hoàn thành phần trình bày không?”

Cả phòng họp lặng im, khách hàng hơi giật mình trước giọng điệu lạnh lùng nhưng kiên quyết của Hàn Thừa. Ánh mắt anh sắc bén, nhìn thẳng vào khách hàng, khiến người này phải tạm thời im lặng.

Ngọc Anh nhìn Hàn Thừa, vừa ngạc nhiên vừa thầm cảm kích: “Anh… anh giúp mình… đúng lúc quá…”

Hàn Thừa quay sang cô, ánh mắt vẫn nghiêm nhưng không còn quá lạnh:

“Tiếp tục, Ngọc Anh. Trình bày mạch lạc, đừng sợ hãi.”

Ngọc Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung. Cô từ từ giải thích lại phần dự án, lần này giọng chắc chắn hơn, từng chi tiết rõ ràng. Khi cô trình bày, Hàn Thừa đứng bên cạnh, thỉnh thoảng gật đầu, như một động lực âm thầm giúp cô bình tĩnh hơn.

Khách hàng vẫn khó tính, nhưng ít nhiều bị thuyết phục bởi sự tự tin mới mẻ của Ngọc Anh. Anh ta nghiến răng, nhìn cô một lúc lâu, rồi hắng giọng:

“Cô… trình bày tốt hơn tôi tưởng. Nhưng vẫn cần chỉnh sửa một số điểm.”

Ngọc Anh thở phào nhẹ nhõm, tim đập nhanh. Cô không dám tin rằng mình vừa vượt qua được tình huống khó khăn này.

Hàn Thừa quay sang cô, giọng trầm nhưng nhẹ hơn:

“Không tệ. Hôm nay, cô đã học được cách bình tĩnh trước áp lực. Tôi hài lòng.”

Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu: “Dạ… em… em cảm ơn anh ạ…”

Cuộc họp kết thúc, khách hàng rời đi, và Hàn Thừa quay sang Ngọc Anh, ánh mắt vẫn giữ nét đặc biệt khiến cô không thể rời mắt.

“Ngọc Anh, hôm nay cô làm tốt. Nhưng nhớ, mỗi khách hàng đều khác nhau. Áp lực sẽ luôn tồn tại. Nếu cô muốn trở thành trợ lý xuất sắc, phải học cách kiểm soát cảm xúc và phản ứng nhanh nhạy,” anh nói, giọng trầm và uy quyền.

Ngọc Anh cảm giác tim mình ấm áp. Lần đầu tiên, cô vừa nhận được lời khen vừa nhận ra ánh mắt Hàn Thừa quan tâm đặc biệt đến mình. Cô thầm nghĩ: “Anh… không chỉ lạnh lùng, mà còn quan tâm… theo cách riêng… của anh…”

Trên đường trở về công ty, Ngọc Anh lặng lẽ suy nghĩ về cuộc họp. Cô biết rằng mình vừa vượt qua thử thách lớn, nhưng đồng thời cũng hiểu rằng Hàn Thừa luôn theo sát, giúp cô học hỏi và trưởng thành.

Khi trở lại văn phòng, Hàn Thừa gọi cô lại:

“Ngọc Anh, hôm nay cô xứng đáng được khen. Nhưng đừng ngủ quên trên chiến thắng. Ngày mai, thử thách sẽ còn khó hơn.”

Ngọc Anh cúi đầu, vừa mệt vừa vui: “Dạ… em sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn ạ.”

Anh nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhưng dịu dàng lạ thường:

“Cô đã tiến bộ, nhưng tôi vẫn để ý từng chi tiết nhỏ. Nếu cô lơ là, tôi sẽ nhắc nhở. Nhớ kỹ: ánh mắt, cử chỉ, thái độ… đều quan trọng trong công việc lẫn cách người khác nhìn nhận cô.”

Ngọc Anh đỏ mặt, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhận ra rằng không chỉ công việc, mà ánh mắt Hàn Thừa dành cho cô đã khác với mọi người xung quanh.

Ngày hôm đó kết thúc, Ngọc Anh ra về trong trạng thái vừa mệt vừa phấn khích. Cô biết rằng hành trình làm trợ lý đặc biệt của Hàn Thừa không chỉ là công việc, mà còn là những khoảnh khắc cô nhận ra ánh mắt quan tâm đặc biệt, ngọt ngào nhưng quyền lực, khiến cô vừa sợ vừa thích.

Trên đường về, Ngọc Anh tự nhủ: “Hôm nay mình đã vượt qua một thử thách lớn… nhưng… ánh mắt anh… vẫn khiến tim mình loạn nhịp… chắc chắn… những ngày tiếp theo… sẽ còn nhiều điều bất ngờ hơn nữa…”

Ngày hôm đó khép lại, nhưng trong lòng Ngọc Anh, hình ảnh Hàn Thừa – lạnh lùng nhưng quan tâm, uy quyền nhưng dịu dàng – vẫn hiện rõ, khiến cô vừa hồi hộp vừa háo hức chờ đón những ngày tiếp theo.