MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Là Của TôiChương 7: Những cử chỉ quan tâm

Tổng Tài Là Của Tôi

Chương 7: Những cử chỉ quan tâm

1,047 từ · ~6 phút đọc

Ngày thứ tư làm trợ lý đặc biệt, Ngọc Anh thức dậy với cảm giác vừa hứng khởi vừa bồn chồn. Cô biết rằng từ hôm nay, không chỉ công việc mà cả mối quan hệ với Hàn Thừa sẽ bắt đầu xuất hiện những biến chuyển tinh tế mà cô chưa từng nghĩ đến.

Khi bước vào công ty, cô thấy Hàn Thừa đứng trước cửa phòng làm việc, dáng vẻ uy quyền nhưng ánh mắt hôm nay lại khác. Anh nhìn cô, chỉ nhíu mày một chút như muốn nhắc nhở nhưng đồng thời lại tạo cho cô cảm giác an toàn lạ thường.

“Ngọc Anh, hôm nay tôi muốn cô tập trung vào việc chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp với đối tác quan trọng vào chiều nay,” anh nói, giọng trầm nhưng không lạnh lùng như mọi khi.

Cô gật đầu, tay run run, tim đập nhanh: “Dạ… em sẽ chuẩn bị kỹ càng ạ.”

Ngay khi cô ngồi vào bàn, Hàn Thừa bất ngờ đi tới, đặt một cốc cà phê nóng trước mặt cô:

“Uống đi. Cà phê giúp tỉnh táo, cô sẽ cần năng lượng cho buổi chiều.”

Ngọc Anh ngẩng lên, nhìn anh với đôi mắt tròn xoe: “D… dạ… em cảm ơn ạ…”

Đây là lần đầu tiên Hàn Thừa chủ động quan tâm cô bằng một hành động nhỏ như thế. Cô cảm giác tim mình rung lên, vừa ngại ngùng vừa vui sướng.

Buổi sáng trôi qua với hàng loạt công việc: sắp xếp lịch trình, soạn email, kiểm tra báo cáo. Ngọc Anh cố gắng làm mọi thứ thật nhanh và chính xác. Hàn Thừa đứng gần, thỉnh thoảng liếc nhìn cô, nhưng không chỉ để kiểm tra, ánh mắt ấy dường như mang theo sự quan tâm tinh tế.

Trong lúc Ngọc Anh bận rộn với việc in ấn tài liệu, tay cô vô tình chạm phải ghế, làm một chồng giấy rung lắc và suýt rơi. Ngay lập tức, Hàn Thừa đưa tay ra, đỡ chồng giấy giúp cô.

“Cẩn thận một chút,” anh nói, giọng trầm nhưng có chút dịu dàng mà Ngọc Anh chưa từng nghe thấy trước đây.

Cô đỏ mặt, cúi đầu: “Anh… sao bây giờ lại quan tâm đến mình như thế này…?”

Buổi trưa, khi Ngọc Anh đi lấy đồ ăn, Hàn Thừa bất ngờ đứng dậy đi cùng cô. Anh chọn món ăn cho cô và đặt trước mặt một chai nước khoáng:

“Uống nhiều nước. Ăn trưa đúng giờ giúp cơ thể tỉnh táo và làm việc hiệu quả hơn.”

Ngọc Anh vừa ngạc nhiên vừa xúc động: “Anh… không chỉ nghiêm khắc, mà còn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ… sao mình cảm thấy trái tim rung lên như thế này…”

Buổi chiều là thử thách lớn. Họ phải tham dự cuộc họp với đối tác quan trọng. Ngọc Anh đứng cạnh Hàn Thừa, ghi chú, trình bày tài liệu. Trong lúc trình bày, cô cảm thấy tay hơi run.

Ngay lập tức, Hàn Thừa cúi xuống, thì thầm nhẹ:

“Bình tĩnh. Nhìn vào tài liệu, trình bày rõ ràng. Tôi ở đây.”

Ngọc Anh đỏ mặt, tim đập loạn nhịp. Lời thì thầm ấy vừa giúp cô bình tĩnh vừa khiến cô rung động lạ thường.

Cuộc họp diễn ra thành công. Đối tác tuy khó tính, nhưng bị thuyết phục bởi cách cô chủ động giải thích, nhờ những hướng dẫn và hỗ trợ tinh tế từ Hàn Thừa.

Khi trở về văn phòng, Hàn Thừa bước tới bàn cô, đặt một tập tài liệu mới và một chiếc bút cao cấp lên bàn:

“Cô dùng bút này, viết thoải mái hơn. Tôi thấy cô hơi khó chịu với cây bút cũ.”

Ngọc Anh nhìn anh, cảm giác tim như nhảy ra ngoài: “Anh… để ý đến mình… từng chi tiết nhỏ… sao mà dễ thương thế…”

Sau đó, khi cô chuẩn bị rời văn phòng về nhà, Hàn Thừa gọi:

“Ngọc Anh, giữ điện thoại bên người. Nếu có việc gấp, tôi sẽ liên lạc trực tiếp. Đừng quên nghỉ ngơi đúng giờ.”

Cô đỏ mặt, cúi đầu: “Dạ… em… em cảm ơn anh ạ…”

Trên đường về, Ngọc Anh vẫn suy nghĩ về những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt ấy. Cô nhận ra rằng Hàn Thừa đang từng bước mở lòng, cho cô thấy một khía cạnh khác – không chỉ quyền lực, lạnh lùng, mà còn tinh tế và quan tâm.

Cô nhớ lại buổi sáng với cốc cà phê, buổi trưa với chai nước, buổi chiều với lời thì thầm giúp cô bình tĩnh, và cả chiếc bút cao cấp – từng hành động nhỏ khiến cô cảm thấy ấm áp, vừa vui vừa hồi hộp.

Ngọc Anh tự nhủ: “Anh… quan tâm mình… từng chi tiết nhỏ… có lẽ… anh không như mình tưởng… và… mình… cũng bắt đầu rung động… với anh rồi…”

Tối hôm đó, Ngọc Anh ở nhà, mở laptop kiểm tra lại tài liệu cho ngày mai, nhưng tâm trí cô lại bị ánh mắt và những cử chỉ của Hàn Thừa chiếm trọn. Cô cười thầm, vừa hạnh phúc vừa lo lắng: “Ngày đầu tiên anh quan tâm… đã khiến trái tim mình loạn nhịp… nhưng mình biết… những ngày tiếp theo sẽ còn thú vị hơn…”

Trước khi đi ngủ, cô nhắn tin cho một người bạn thân:

“Bạn ơi… sếp mình… hôm nay… sao mà lại quan tâm đến mình như vậy… vừa sợ vừa thích…”

Tin nhắn gửi đi, cô nhắm mắt lại, tim vẫn còn đập mạnh. Ngọc Anh biết rằng từ hôm nay, mối quan hệ với Hàn Thừa sẽ không còn chỉ là sếp – trợ lý nữa. Những cử chỉ quan tâm nhỏ ấy chính là bước khởi đầu của một cảm xúc ngọt ngào, tinh tế, nhưng cũng đầy hồi hộp và rắc rối trong lòng cô.

Cô mỉm cười, nhắm mắt lại và thầm nhủ: “Hành trình bên anh… chắc chắn sẽ còn nhiều điều bất ngờ, ngọt ngào… và cả những thử thách nữa… nhưng mình sẵn sàng rồi…”

Và thế là, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa của Hàn Thừa đã khởi đầu một chương mới trong mối quan hệ giữa anh và Ngọc Anh – vừa ngọt ngào, vừa hồi hộp, mở ra những ngày làm việc đầy drama và cảm xúc nồng nàn sắp tới.