Đêm hôm đó, văn phòng tập đoàn vẫn sáng đèn. Ngoài trời, ánh đèn đường chiếu xuống lấp lánh trên mặt kính tòa nhà, nhưng bên trong, bầu không khí căng thẳng lại hoàn toàn khác. Ngọc Anh đang ngồi trước máy tính, tay run run, mắt mờ đi vì mệt mỏi.
Một cuộc khủng hoảng bất ngờ xảy ra: một dự án quan trọng bị lỗi dữ liệu, và nếu không giải quyết kịp thời, công ty sẽ bị đối tác lớn phạt nặng. Ngọc Anh nhận được thông báo từ bộ phận kỹ thuật và lập tức gọi điện cho Hàn Thừa.
“Anh… anh có thể giúp em xử lý được không ạ?” cô nói, giọng run run nhưng cố gắng bình tĩnh.
Chưa đầy mười phút sau, Hàn Thừa xuất hiện ở cửa phòng, bước vào, ánh mắt sắc bén và quyền lực. Anh nhìn cô, nhíu mày:
“Khủng hoảng dữ liệu? Cô đã kiểm tra sơ bộ chưa?”
Ngọc Anh gật đầu: “Dạ… em vừa nhận được báo cáo. Nhưng… em không chắc mình có thể giải quyết kịp thời được…”
Anh bước đến, đặt tay lên bàn, gần cô, giọng trầm:
“Bình tĩnh. Chúng ta sẽ giải quyết từng bước. Tôi ở đây, Ngọc Anh. Không ai khác xử lý thay được cô cả.”
Ngọc Anh đỏ mặt, cảm giác tim mình đập nhanh, vừa lo lắng vừa yên tâm khi Hàn Thừa đứng bên cạnh. Cô nhận ra rằng, chỉ cần anh ở đó, áp lực không còn quá khủng khiếp.
Họ bắt đầu phân tích dữ liệu. Hàn Thừa nhanh chóng tìm ra điểm lỗi, hướng dẫn Ngọc Anh từng bước cách xử lý. Ánh mắt anh dõi theo cô một cách tinh tế, không chỉ để kiểm tra, mà còn như muốn truyền năng lượng và sự tự tin cho cô.
Trong khi Ngọc Anh cố gắng theo hướng dẫn, cô vô tình làm rơi một tập hồ sơ quan trọng. Ngay lập tức, Hàn Thừa nhặt giúp cô, giọng trầm nhưng nhẹ nhàng:
“Cẩn thận. Đêm muộn rồi, cô không nên quá căng thẳng.”
Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu, tim đập mạnh: “Anh… quan tâm mình… cả khi làm việc… sao mà trái tim mình cứ rung lên như thế này…”
Họ làm việc liên tục trong vài giờ. Ngọc Anh học được cách xử lý dữ liệu, cách kiểm tra báo cáo, cách giao tiếp nhanh chóng và hiệu quả với các bộ phận khác. Hàn Thừa đứng bên, vừa chỉ dẫn, vừa khuyến khích cô bằng những câu nói ngắn gọn nhưng đầy quyền lực:
“Đúng rồi. Tiếp tục. Chú ý chi tiết.”
“Cẩn thận với số liệu này. Tôi thấy cô có thể bỏ sót.”
“Không sao, làm chậm một chút cũng được, miễn là chính xác.”
Càng về khuya, áp lực càng tăng, nhưng Ngọc Anh cảm thấy bình tĩnh hơn nhờ sự hiện diện của Hàn Thừa. Mỗi ánh mắt, mỗi lời nói của anh đều như một sự động viên tinh tế, khiến cô vừa tập trung vừa rung động.
Đến gần nửa đêm, sau nhiều giờ phân tích, họ cuối cùng đã xử lý xong dữ liệu, khôi phục dự án kịp thời trước deadline. Ngọc Anh thở phào, cảm giác vừa mệt vừa hạnh phúc.
Hàn Thừa nhìn cô, ánh mắt hiếm hoi thoáng dịu dàng:
“Ngày hôm nay, cô làm tốt. Không chỉ xử lý khủng hoảng, mà còn học được cách bình tĩnh trước áp lực. Tôi hài lòng.”
Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu: “Dạ… em… em cảm ơn anh ạ…”
Anh bước đến, nhấc ghế, ngồi đối diện cô, giọng trầm:
“Ngọc Anh, làm việc muộn như thế này không tốt cho sức khỏe. Cô cần nghỉ ngơi. Tôi sẽ gửi email báo cáo thay cô.”
Ngọc Anh lắc đầu: “Dạ… em muốn hoàn thành hết mọi việc… để không làm phiền anh…”
Hàn Thừa nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng:
“Cô đã làm quá nhiều rồi. Học cách nhận sự giúp đỡ cũng quan trọng. Tôi ở đây, cô không cần gánh tất cả một mình.”
Ngọc Anh cúi đầu, cảm giác tim mình ấm lên. Lần đầu tiên, cô nhận ra rằng Hàn Thừa không chỉ là sếp, mà còn quan tâm cô theo cách đặc biệt, kín đáo nhưng đầy ấm áp.
Sau khi mọi việc xong, Hàn Thừa đứng dậy, vươn vai, ánh mắt vẫn để ý cô:
“Cô cần nghỉ ngơi. Tôi sẽ đi trước.”
Ngọc Anh ngẩng lên, thấy anh đi ra ngoài, lòng cảm thấy trống trải một cách lạ thường. Cô tự nhủ: “Anh… hôm nay đã giúp mình vượt qua áp lực… quan tâm mình… khiến tim mình rung động… sao mà lại vừa lo lắng vừa hạnh phúc thế này…”
Cô ở lại văn phòng, kiểm tra lại các báo cáo một lần nữa, cảm giác vừa mệt vừa hạnh phúc. Ngọc Anh biết rằng, từ nay, công việc không chỉ là thử thách, mà còn là cơ hội để học hỏi, trưởng thành và… gần gũi hơn với Hàn Thừa.
Trên đường về, cô nghĩ lại từng khoảnh khắc: ánh mắt trầm lặng nhưng dịu dàng của anh, lời nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, những hành động nhỏ như nhặt hồ sơ, nhắc nhở cô nghỉ ngơi… tất cả khiến cô vừa rung động vừa cảm giác ấm áp khó tả.
Khi về đến nhà, Ngọc Anh nằm trên giường, nhắm mắt lại, tim vẫn đập mạnh. Cô thầm nhủ: “Đêm làm việc muộn hôm nay… không chỉ là thử thách với công việc… mà còn là… thử thách trái tim mình… mình đã bắt đầu rung động với anh rồi… nhưng… vẫn muốn học hỏi, trưởng thành cùng anh…”
Và thế là, đêm làm việc muộn ấy trở thành một bước ngoặt: vừa giải quyết khủng hoảng công việc, vừa mở ra những rung động ngọt ngào và tinh tế trong lòng Ngọc Anh. Cô biết rằng hành trình bên Hàn Thừa sẽ còn nhiều áp lực, nhiều drama, nhưng cũng ngọt ngào và ấm áp hơn bao giờ hết.