Ngày hôm sau, văn phòng tập đoàn sáng bừng ánh đèn, nhưng không khí hôm nay đặc biệt hơn. Ngọc Anh bước vào công ty, vừa hứng khởi vừa hồi hộp. Cô biết rằng hôm nay sẽ là một ngày quan trọng – bởi Hàn Thừa đã giao cô một dự án mới, và quan trọng hơn cả, có buổi họp tổng kết với toàn bộ trưởng phòng và nhân viên cấp dưới.
Cô tự nhủ: “Ngày hôm nay… mình phải thật xuất sắc… để không phụ lòng tin của anh…”
Vừa bước vào phòng làm việc, Ngọc Anh đã thấy Hàn Thừa đứng trước bàn, ánh mắt sắc bén nhưng hôm nay có chút gì đó khác – nhẹ nhàng hơn, tinh tế hơn. Anh nhìn cô một giây rồi nói:
“Ngọc Anh, chuẩn bị hồ sơ cho buổi họp sáng nay. Tôi sẽ giới thiệu cô trước toàn bộ trưởng phòng.”
Ngọc Anh gật đầu, tim đập nhanh. Cô vừa hạnh phúc vừa lo lắng: “Anh… sẽ khen mình trước mặt mọi người sao…?”
Buổi họp bắt đầu. Hàn Thừa ngồi ở ghế đầu, các trưởng phòng và nhân viên cấp dưới xung quanh đều chăm chú lắng nghe. Ngọc Anh đứng bên bàn, tay cầm hồ sơ, cố gắng giữ bình tĩnh.
Khi một trưởng phòng trình bày xong, Hàn Thừa quay sang Ngọc Anh, giọng trầm nhưng đầy quyền lực:
“Ngọc Anh, trình bày kết quả dự án mà cô phụ trách.”
Cô cúi đầu, thở một hơi dài, rồi mở hồ sơ, bắt đầu trình bày một cách mạch lạc và tự tin. Các số liệu, bảng biểu, tiến độ dự án đều được cô nhấn mạnh rõ ràng. Trong lúc trình bày, Ngọc Anh cảm nhận ánh mắt Hàn Thừa dõi theo cô – không còn chỉ là quan sát, mà là sự tin tưởng và đánh giá cao.
Sau khi cô kết thúc, căn phòng im lặng một giây. Các trưởng phòng trao đổi nhanh với nhau, còn Ngọc Anh thì đứng đó, tim đập mạnh, cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở.
Bất ngờ, Hàn Thừa đứng lên, giọng vang cả phòng:
“Tôi muốn nói một điều. Ngọc Anh, cô đã hoàn thành xuất sắc phần dự án này. Không chỉ nhanh nhạy, cô còn thể hiện sự chủ động và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối. Tôi hài lòng với kết quả của cô và… cách cô xử lý công việc trước toàn bộ công ty hôm nay.”
Cả phòng họp im lặng, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Ngọc Anh. Một số trưởng phòng gật đầu tán thưởng, một số người nhìn cô với vẻ ngạc nhiên pha ngưỡng mộ.
Ngọc Anh đỏ mặt, cúi đầu, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Giọng cô run run:
“D… dạ… em… em cảm ơn anh ạ…”
Hàn Thừa bước tới, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt vừa uy quyền vừa dịu dàng:
“Cô đã chứng minh được năng lực, không chỉ là trợ lý, mà còn là người có thể giải quyết vấn đề một cách xuất sắc. Nhớ kỹ: thái độ, sự chuyên nghiệp và tinh thần trách nhiệm mới là điều quan trọng nhất.”
Ngọc Anh cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng vào anh, nhưng tim lại nhảy nhịp nhanh. Cô cảm nhận lời khen này không chỉ là công nhận công việc, mà còn là sự đánh giá đặc biệt từ Hàn Thừa, khác hẳn so với những lời nói bình thường anh từng dành cho cô.
Một đồng nghiệp thì thầm bên cạnh:
“Nghe anh Hàn khen mà… ngưỡng mộ quá… ai ngờ cô trợ lý mới lại xuất sắc đến vậy…”
Ngọc Anh vừa hạnh phúc vừa xấu hổ. Cô biết rằng, từ hôm nay, không chỉ công việc mà cả ánh mắt Hàn Thừa dành cho cô sẽ thay đổi.
Buổi họp tiếp tục với các nội dung khác, nhưng Ngọc Anh vẫn cảm nhận ánh mắt Hàn Thừa theo dõi cô từng chi tiết. Khi cô ghi chép hay trình bày thêm ý kiến, anh không chỉ nhìn để kiểm tra mà còn như đang đánh giá, khuyến khích, và đôi khi là một cách quan tâm tinh tế mà chỉ cô mới cảm nhận được.
Khi kết thúc buổi họp, Hàn Thừa đứng dậy, đưa tay nhấn nhẹ vai cô, giọng trầm nhưng có chút dịu dàng:
“Tốt. Hôm nay, cô đã làm tốt hơn tôi mong đợi. Giữ vững tinh thần này, và ngày mai sẽ còn nhiều thử thách hơn. Tôi tin tưởng cô.”
Ngọc Anh đỏ mặt, tim rung lên mạnh mẽ. Cô cúi đầu:
“Dạ… em sẽ cố gắng hết sức ạ…”
Trên đường về văn phòng, cô vẫn hồi tưởng lại khoảnh khắc anh khen trước mặt cấp dưới. Cô tự nhủ: “Lần đầu tiên… anh khen mình trước mặt mọi người… không phải chỉ là lời công nhận công việc… mà… sao mình cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài…”
Chiều hôm đó, khi mọi người ra về, Hàn Thừa gọi Ngọc Anh lại:
“Ngọc Anh, hôm nay cô xứng đáng được khen. Nhưng đừng để lời khen làm cô tự mãn. Cô còn nhiều điều phải học hỏi và phát triển.”
Ngọc Anh cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ:
“Dạ… em biết ạ… em sẽ cố gắng hơn nữa…”
Hàn Thừa nhíu mày, nhưng ánh mắt thoáng dịu dàng:
“Cô có tiềm năng. Tôi sẽ để ý từng bước tiến của cô. Nhưng nhớ, điều quan trọng nhất là cách cô giữ phong thái và thái độ trước mọi người.”
Ngọc Anh cảm giác tim mình ấm áp, vừa hạnh phúc vừa hồi hộp. Cô biết rằng, lời khen trước mặt cấp dưới không chỉ là công nhận năng lực, mà còn là cách Hàn Thừa bộc lộ sự quan tâm đặc biệt, tinh tế nhưng sâu sắc.
Tối về nhà, Ngọc Anh vẫn nhớ ánh mắt của anh trong buổi họp, nhớ từng lời nói, từng cử chỉ. Cô bật cười thầm, vừa vui sướng vừa hồi hộp: “Anh… sao lại khiến mình vừa hạnh phúc vừa run thế này… nhưng mình biết… mình muốn tiếp tục làm việc và… chứng minh bản thân cho anh thấy…”
Và thế là, lời khen bất ngờ từ Hàn Thừa không chỉ nâng cao tinh thần Ngọc Anh, mà còn khiến cô cảm nhận được một mối quan tâm đặc biệt, tinh tế, và ngọt ngào, mở ra những bước tiến mới trong mối quan hệ giữa cô và tổng tài quyền lực, lạnh lùng nhưng cũng đầy ấm áp này.
Ngày hôm đó khép lại, nhưng trong lòng Ngọc Anh, hình ảnh Hàn Thừa – vừa quyền lực, vừa dịu dàng, vừa quan tâm – vẫn hiện rõ, khiến cô vừa hồi hộp vừa mong đợi những ngày tiếp theo, nơi công việc, tình cảm và những tình huống dở khóc dở cười sẽ còn diễn ra.