Thành phố S vào tháng Chín vẫn mang theo cái nóng hầm hập của những ngày cuối hạ, nhưng bầu không khí bên trong biệt thự nhà họ Thẩm lại lạnh lẽo như thể đang giữa mùa đông. Thẩm Nhược Băng đứng trước chiếc gương lớn trong phòng ngủ, bàn tay cô tỉ mỉ cài lại chiếc cúc áo sơ mi cao nhất. Phản chiếu trong gương là một gương mặt thanh tú nhưng thiếu đi sức sống của một thiếu nữ mười bảy tuổi. Đôi mắt cô trong veo nhưng phẳng lặng, không gợn chút cảm xúc, tựa như mặt hồ băng vĩnh cửu.
Dưới lầu, tiếng tivi đang phát bản tin thời sự sáng. Giọng nói dõng dạc của biên tập viên đang nhắc đến tên cha cô, Thẩm Chính, như một ứng cử viên sáng giá nhất cho kỳ bầu cử hội đồng thành phố sắp tới. Nhược Băng hít một hơi thật sâu, cô biết rằng mỗi bước đi, mỗi điểm số và thậm chí là mỗi biểu cảm của cô đều là một phần trong chiến dịch chính trị của gia đình. Đối với nhà họ Thẩm, cô không chỉ là con gái, cô là một bản hồ sơ hoàn hảo cần được trưng bày.
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc. Mẹ cô, bà Lâm Tuệ, bước vào với một xấp tài liệu trên tay. Bà không hỏi cô ngủ có ngon không hay đã ăn sáng chưa, điều đầu tiên bà làm là đặt bảng điểm kiểm tra chất lượng đầu hè lên bàn. Ngón tay sơn đỏ của bà gõ nhẹ vào vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng. Bà nói với tông giọng trầm thấp nhưng đầy sức nặng rằng ông ngoại và cha cô đều không hài lòng. Họ không thể chấp nhận việc con gái của một chính trị gia tương lai lại đứng dưới một kẻ mồ côi không có bối cảnh như Giang Dực. Nhược Băng cúi đầu, tầm mắt rơi vào cái tên đứng ngay trên mình. Giang Dực, cái tên này giống như một bóng ma luôn ám ảnh mọi nỗ lực của cô suốt hai năm qua tại trường trung học Thần Quang.
Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Cha cô bận rộn với những cuộc điện thoại, còn mẹ cô thì liên tục nhắc nhở về phong thái khi đến trường. Nhược Băng lặng lẽ ăn phần ngũ cốc của mình, cảm thấy cổ họng khô khốc. Trước khi cô rời nhà, cha cô chỉ nói một câu duy nhất rằng kỳ thi tháng tới ông muốn thấy cô đứng ở vị trí số một, vì đó là thời điểm nhạy cảm của cuộc bầu cử. Cô gật đầu, một sự phục tùng đã thành bản năng.
Chiếc xe hơi màu đen sang trọng đỗ lại trước cổng trường Thần Quang. Nhược Băng bước xuống, ngay lập tức trở thành tâm điểm của những ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn e dè. Cô bước đi thẳng tắp, không liếc mắt nhìn ai, tạo ra một khoảng cách vô hình khiến người khác không dám lại gần. Với mọi người, cô là nữ thần lạnh lùng, là niềm tự hào của trường, nhưng chỉ có cô mới biết đôi vai mình đang run rẩy dưới sức nặng của chiếc cặp sách và cả những kỳ vọng viển vông.
Khi bước vào lớp học, Nhược Băng khựng lại một chút khi thấy đám đông ồn ào phía cuối hành lang. Giữa tâm điểm của những tiếng cười nói ấy là Giang Dực. Anh đang tựa lưng vào lan can, tay cầm một quả bóng rổ, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ban trưa. Sự đối lập giữa họ rõ rệt đến mức đau lòng. Một người là đỉnh cao lạnh lẽo cô độc, một người là dòng nước ấm áp chảy tràn. Nhược Băng thu hồi ánh mắt, bước nhanh về phía chỗ ngồi của mình ở dãy đầu tiên. Cô mở sách giáo khoa, cố gắng nhấn chìm bản thân vào những công thức toán học khô khốc để quên đi sự thật rằng, chỉ vài phút nữa thôi, con người luôn đứng trên cô ấy sẽ bước vào và phá vỡ sự yên tĩnh mà cô hằng gìn giữ.