Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, cắt đứt bầu không khí căng thẳng của tiết toán nâng cao. Thẩm Nhược Băng chậm rãi đóng nắp bút mực, cô không vội vàng đứng dậy như những học sinh khác mà bắt đầu hệ thống lại các dạng bài tập vào sổ tay. Sự tập trung cao độ khiến cô gần như tách biệt khỏi thế giới xung quanh, cho đến khi một bóng râm đột ngột đổ xuống trang giấy trắng tinh khôi, che khuất ánh nắng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ.
Nhược Băng ngước mắt nhìn lên. Trước mặt cô là Giang Dực, người vừa mới vài phút trước còn bị giáo viên nhắc nhở vì tội ngủ gật trong giờ. Anh không mặc đồng bộ bộ đồng phục một cách nghiêm chỉnh, chiếc áo sơ mi trắng mở bung cúc cổ, để lộ xương quai xanh rắn rỏi và sợi dây chuyền bạc mảnh. Anh chống một tay xuống bàn cô, hơi nghiêng đầu, nụ cười trên môi tự nhiên đến mức khiến người đối diện cảm thấy bối rối.
Giang Dực mở lời bằng một giọng tông trầm ấm, không hề có chút xa cách của một đối thủ hạng nhất. Anh hỏi cô có biết quán lẩu mới mở ở khu phố phía sau trường không, nơi đó có món cốt canh cay rất nổi tiếng và đám bạn trong đội bóng rổ của anh đang rủ nhau đi ăn mừng chiến thắng trận giao hữu chiều nay. Anh nói rằng nhìn cô cả sáng nay cứ như một bức tượng băng sắp tan chảy vì học quá sức, nên việc đi ăn một bữa nóng hổi sẽ giúp tinh thần phấn chấn hơn.
Nhược Băng hơi mím môi, đôi mắt lạnh lùng quét qua bàn tay đang đặt trên bàn mình. Cô đáp lại bằng một tông giọng phẳng lặng, từ chối lời mời với lý do phải ở lại thư viện để chuẩn bị cho bài kiểm tra năng lực tiếng Anh vào ngày mai. Với cô, mỗi phút giây lãng phí vào những cuộc tụ tập vô nghĩa là một bước lùi trên con đường mà cha cô đã vạch sẵn. Cô không có khái niệm về "ăn mừng" hay "thư giãn", chỉ có khái niệm về "hoàn thành" và "vượt qua".
Thế nhưng, Giang Dực dường như không hề biết đến hai chữ bỏ cuộc. Anh không rời đi ngay mà còn cúi thấp người hơn, khiến khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng gang tay. Nhược Băng có thể ngửi thấy mùi hương xà phòng thanh khiết lẫn chút mùi nắng sớm vương trên tóc anh. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, khẽ cười và bảo rằng bài kiểm tra đó đối với hạng hai toàn trường như cô thì chỉ cần nhắm mắt cũng làm được, còn món lẩu ngon thì nếu bỏ lỡ tối nay sẽ phải hối tiếc cả tuần.
Sự kiên trì của Giang Dực bắt đầu thu hút sự chú ý của những học sinh còn lại trong lớp. Những tiếng xì xào bắt đầu rộ lên về việc "Top 1" đang cố tình trêu chọc "Top 2". Nhược Băng cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại, một cảm giác khó chịu lạ lẫm len lỏi vào tâm trí. Cô không quen với việc trở thành chủ đề bàn tán theo cách này. Cô thu dọn sách vở vào cặp một cách dứt khoát, đứng dậy định bước ra khỏi lớp để né tránh sự phiền phức mang tên Giang Dực.
Khi đi ngang qua anh, cô nghe thấy tiếng anh nói với theo, nhỏ thôi nhưng đủ để mình cô nghe thấy. Anh bảo anh sẽ đợi ở cổng sau thêm mười lăm phút sau giờ tan học, nếu cô đổi ý thì cứ đến, vì anh tin rằng dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo kia, cô cũng chỉ là một cô gái thèm một hơi ấm thực sự. Nhược Băng không quay đầu lại, nhưng bước chân cô có một nhịp hơi khựng lại trước khi tiếp tục sải bước về phía thư viện cô độc.