Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, sảnh chính của trường trung học Thần Quang đông nghẹt người. Đám đông học sinh vây kín bảng tin lớn, nơi dán tờ giấy A3 in danh sách kết quả kỳ thi khảo sát năng lực liên trường. Không khí ồn ào đến mức nghẹt thở, nhưng ngay khi bóng dáng của Thẩm Nhược Băng xuất hiện, một lối đi nhỏ tự động dãn ra. Họ nhìn cô bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa thương hại, một loại cảm xúc mà cô ghét cay ghét đắng.
Nhược Băng không cần tìm kiếm lâu. Ở vị trí cao nhất, cái tên Giang Dực chễm chệ với tổng điểm gần như tuyệt đối, đặc biệt là môn Toán và Vật lý. Ngay bên dưới là tên cô, Thẩm Nhược Băng, với khoảng cách vỏn vẹn chỉ 0.5 điểm. Đối với bất kỳ ai, đây là một thành tích đáng mơ ước, nhưng đối với cô, con số 0.5 đó giống như một vực thẳm không thể vượt qua. Nó không chỉ là điểm số, nó là minh chứng cho việc cô đã thất bại trong nhiệm vụ duy nhất mà gia đình giao phó.
Điện thoại trong túi áo khoác của Nhược Băng rung lên liên hồi. Cô không cần nhìn cũng biết đó là tin nhắn từ mẹ, hoặc tệ hơn là từ thư ký của cha. Những con chữ vô hình ấy như những mũi kim đâm vào da thịt, nhắc nhở cô về cái giá của việc đứng thứ hai. Trong thế giới của cha cô, người đứng sau không bao giờ có tiếng nói, và kẻ thất bại là kẻ không có quyền lựa chọn tương lai. Cô siết chặt quai cặp, cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt bởi sự kỳ vọng của một gia tộc đang đặt cược danh tiếng vào một con bé mười bảy tuổi.
Giữa lúc Nhược Băng đang chìm trong sự hoảng loạn thầm lặng, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô. Giang Dực không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh, trên môi vẫn là nụ cười không chút lo âu. Anh lướt mắt nhìn bảng điểm rồi nhìn sang gương mặt tái nhợt của cô, khẽ tặc lưỡi nhận xét rằng chỉ là nửa điểm thôi mà, tại sao cô lại trông như vừa đánh mất cả thế giới. Anh nói bằng giọng tỉnh bơ, bảo rằng lần này cô làm bài nghị luận xã hội rất hay, đến mức anh cũng phải nể phục.
Sự khen ngợi của người chiến thắng đối với Nhược Băng lúc này chẳng khác nào một lời mỉa mai cay độc. Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt lần đầu tiên hiện lên tia giận dữ xen lẫn bất lực. Cô hỏi anh có biết sự khác biệt giữa họ là gì không. Đối với anh, đứng thứ nhất là một sự lựa chọn, một trò chơi đầy hứng thú. Còn đối với cô, đứng thứ nhất là một tấm vé để được tồn tại bình thường trong chính ngôi nhà của mình. Anh có tự do để chơi bóng, để vẽ tranh, để cười đùa, còn cô chỉ có một con đường duy nhất là nhìn vào cái lưng của anh mà chạy theo.
Giang Dực thu lại nụ cười, ánh mắt anh chợt trở nên sâu thẳm khi quan sát sự run rẩy nhẹ nơi đầu ngón tay của Nhược Băng. Anh không phản bác, cũng không dỗ dành bằng những lời sáo rỗng. Anh chỉ lẳng lặng đứng chắn trước bảng tin, dùng thân hình cao lớn của mình che đi dãy điểm số đang bủa vây lấy cô. Anh bảo rằng nếu cái bảng xếp hạng này khiến cô đau lòng đến vậy, thì đừng nhìn nó nữa. Anh nói thêm một câu đầy ẩn ý rằng đôi khi đứng ở vị trí thấp hơn một chút, người ta mới có thể thấy được những thứ mà người dẫn đầu luôn bỏ lỡ.
Nhược Băng lạnh lùng gạt tay anh ra rồi quay người bước đi, bỏ lại sau lưng bảng xếp hạng nghiệt ngã và ánh mắt khó hiểu của Giang Dực. Cô bước lên cầu thang về phía phòng học, cảm nhận rõ rệt sự cô độc đang bao trùm lấy mình. Trong khi đó, ở phía dưới sân trường, Giang Dực vẫn đứng đó, nụ cười biến mất, thay vào đó là cái nhìn ưu tư hướng theo bóng lưng gầy guộc của cô gái luôn ép mình phải sống trong sự hoàn hảo lạnh lẽo.