Ánh nắng buổi chiều tà hắt qua những ô cửa kính của hành lang tầng bốn, kéo dài cái bóng đơn độc của Thẩm Nhược Băng trên nền gạch men lạnh lẽo. Cô vừa bước ra khỏi văn phòng cố vấn học tập, trên tay là bộ hồ sơ xét tuyển sớm vào một trường đại học danh tiếng tại nước ngoài. Những yêu cầu về hoạt động ngoại khóa và chứng chỉ xã hội dày đặc như một bản danh sách áp lực mới, đè nặng lên đôi vai vốn đã mệt mỏi của cô.
Giang Dực đã đợi ở đó từ bao giờ. Anh không ngồi, mà đứng tựa lưng vào bức tường đối diện cửa lớp học, đôi chân dài vắt chéo, trên tay xoay nhẹ một chiếc móc khóa hình quả bóng rổ. Thấy cô xuất hiện, anh lập tức đứng thẳng dậy, chắn ngang lối đi hẹp. Anh nói rằng tối nay hội bạn của anh sẽ tổ chức một buổi tiệc nướng nhỏ ở ngoại ô để giải tỏa căng thẳng sau kỳ thi khảo sát, và anh thực sự muốn cô có mặt. Giọng anh vẫn giữ được vẻ kiên nhẫn và chân thành, không hề bị ảnh hưởng bởi sự lạnh nhạt của cô những ngày qua.
Nhược Băng dừng bước, cô không nhìn vào mắt anh mà nhìn vào xấp tài liệu trên tay mình. Cô đáp lại bằng một giọng nói không chút hơi ấm, bảo rằng giữa họ vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới. Cô nhắc nhở anh rằng trong khi anh có thời gian để lo cho những bữa tiệc nướng vô bổ, thì cô phải chuẩn bị cho một tương lai mà mỗi milimet sai sót đều phải trả giá bằng sự sụp đổ của kỳ vọng gia đình. Cô yêu cầu anh từ nay về sau đừng phí công vô ích vào việc rủ rê hay tiếp cận cô nữa.
Giang Dực khẽ nhíu mày, nụ cười thường trực trên môi anh dần nhạt đi. Anh hỏi cô rằng liệu cô có bao giờ tự hỏi bản thân mình thực sự muốn gì, hay chỉ đang sống như một con rối được lập trình sẵn. Câu hỏi này chạm vào vùng cấm địa trong lòng Nhược Băng, khiến lớp vỏ bọc bình tĩnh của cô bắt đầu rạn nứt. Cô ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như dao, khẳng định rằng giới hạn của cô nằm ở điểm số và danh dự gia tộc, còn giới hạn của anh là sự tự do vô định. Cô nói thẳng rằng sự xuất hiện của anh chỉ mang lại phiền phức và làm xao nhãng mục tiêu của cô.
Để minh chứng cho lời nói của mình, Nhược Băng tiến lên một bước, ép Giang Dực phải lùi lại. Cô vạch rõ một đường ranh giới vô hình bằng cách tuyên bố rằng từ ngày mai, ngoài những vấn đề liên quan đến bài vở trên lớp, cô mong anh coi cô như một người xa lạ. Cô không cần một "ánh dương" nào sưởi ấm, bởi vì cô đã quen sống trong bóng tối của những đỉnh cao học thuật từ lâu rồi. Sự dứt khoát trong từng câu chữ của cô khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.
Giang Dực đứng lặng yên, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Nhược Băng khi cô lướt qua anh không một lần ngoái đầu. Bàn tay anh siết chặt chiếc móc khóa, cảm giác hụt hẫng lần đầu tiên xuất hiện rõ rệt trong lòng chàng trai luôn tự tin vào khả năng thấu hiểu người khác. Anh biết cô đang sợ hãi, sợ rằng nếu mở lòng ra, cô sẽ không còn đủ sức để gánh vác những xiềng xích mà gia đình đã đặt lên cổ.
Nhược Băng bước nhanh về phía cổng trường, nơi chiếc xe hơi màu đen của gia đình đã đợi sẵn. Cô ngồi vào ghế sau, đóng sầm cửa lại, ngăn cách bản thân với sự ồn ào và rực rỡ của tuổi trẻ phía bên ngoài. Trong bóng tối của cabin xe, cô nhắm mắt lại, cố gắng xua tan hình ảnh nụ cười của Giang Dực đang mờ dần trong tâm trí, nhưng trái tim lại đập những nhịp hỗn loạn mà chính cô cũng không thể kiểm soát.