MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTop 1 Là Của TôiChương 5

Top 1 Là Của Tôi

Chương 5

785 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời thành phố S chiều hôm đó chuyển màu chì nhanh đến đáng sợ. Những đám mây nặng trĩu sà thấp xuống những rặng ngô đồng già nua dọc lối đi, báo hiệu một trận mưa lớn sắp đổ bộ. Thẩm Nhược Băng bước ra khỏi sảnh chính của trường với xấp đề cương ôn tập dày cộp trên tay. Cô kiểm tra điện thoại, một tin nhắn ngắn gọn từ tài xế riêng thông báo rằng xe gặp sự cố trên đường cao tốc và sẽ đến muộn ít nhất ba mươi phút.

Nhược Băng đứng lặng người dưới mái hiên rộng của tòa nhà hành chính. Chỉ vài giây sau, những giọt mưa đầu tiên to bằng hạt đỗ bắt đầu ném xuống mặt đường nhựa, tạo nên những tiếng bộp bộp khô khốc trước khi biến thành một bức màn nước trắng xóa, xóa nhòa mọi cảnh vật xung quanh. Hơi nước bốc lên mang theo mùi đất nồng nặc và cái lạnh thấm sâu vào da thịt qua lớp áo sơ mi mỏng. Cô khẽ rùng mình, đôi tay siết chặt tập hồ sơ để ngăn bản thân không run lên vì cơn gió lùa.

Đám đông học sinh ùa ra cổng, người có ô thì che chắn cho nhau chạy nhanh ra bến xe buýt, người không có thì túm tụm lại hò hét dưới mái hiên. Nhược Băng đứng tách biệt ở một góc khuất, như một ốc đảo cô độc giữa đại dương ồn ào. Cô không thích sự hỗn loạn này, nhưng cũng không thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi. Đúng lúc cô định quay trở vào trong để tìm một chỗ ngồi thì một tiếng động cơ xe máy điện vang lên, rồi tắt ngấm ngay trước mặt cô.

Giang Dực xuất hiện giữa màn mưa như một thước phim chậm. Anh mặc một chiếc áo khoác gió mỏng đã thấm nước, mái tóc đen hơi bết lại trước trán nhưng đôi mắt vẫn sáng rực. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng xuống xe, mở cốp lấy ra một chiếc ô lớn màu xanh đậm. Nhược Băng nhìn thấy anh, định quay mặt đi chỗ khác để giữ đúng lời tuyên bố về "giới hạn" vào ngày hôm qua, nhưng anh đã nhanh hơn một bước.

Chiếc ô lớn che khuất tầm nhìn của cô về phía màn mưa, bao bọc lấy cô trong một không gian khô ráo và mang theo mùi hương thanh khiết quen thuộc của anh. Giang Dực đứng bên cạnh, một nửa bờ vai rộng của anh bị nước mưa tạt vào ướt đẫm để nhường phần lớn diện tích chiếc ô cho cô. Anh nói bằng giọng trầm thấp, bảo rằng xe của nhà cô chắc chắn sẽ không đến kịp trước khi trận mưa này kết thúc, và anh không thể để "Top 2" của trường bị ốm ngay trước thềm cuộc thi tranh biện quan trọng.

Nhược Băng định đẩy chiếc ô ra, nhưng hơi lạnh đột ngột ập tới khi anh hơi nới lỏng tay khiến cô chần chừ. Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã trên đỉnh ô tạo thành những âm thanh đơn điệu. Nhìn vào bờ vai ướt sũng của Giang Dực, lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Đây là lần đầu tiên cô đứng gần một người con trai đến thế, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh, một hơi ấm hoàn toàn trái ngược với không gian băng giá trong căn biệt thự họ Thẩm.

Giang Dực khẽ nghiêng đầu nhìn cô, nụ cười của anh lúc này không còn vẻ tinh nghịch mà mang chút gì đó dịu dàng và che chở. Anh bảo cô đi theo anh ra phía cổng sau, nơi có mái vòm lớn hơn để đứng đợi cho đỡ lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, Nhược Băng đã không từ chối. Cô lặng lẽ bước đi bên cạnh anh, dưới cùng một chiếc ô, duy trì một khoảng cách nhỏ nhưng lại đủ gần để cảm nhận được nhịp điệu bước chân của đối phương.

Trận mưa mùa hạ ấy vô tình đã xóa nhòa đi đường ranh giới mà Nhược Băng dày công xây dựng. Khi họ đứng dưới mái vòm cổng sau, ánh đèn đường mới thắp sáng phản chiếu qua làn nước tạo nên những đốm sáng lung linh. Nhược Băng nhìn vào sườn mặt nghiêng của Giang Dực, thầm nghĩ rằng có lẽ, chỉ riêng chiều nay thôi, cô cho phép mình được dựa dẫm vào sự tử tế của kẻ phá bĩnh này.