Sáng thứ Ba, không khí tại trường Thần Quang trở nên sục sôi khi bảng thông báo điện tử hiển thị danh sách các đội tham gia Cuộc thi Tranh biện Liên trường năm nay. Đây không chỉ là một sân chơi học thuật mà còn là cơ hội vàng để ghi điểm trong hồ sơ du học, và Thẩm Nhược Băng đã chuẩn bị cho nó suốt cả tháng qua. Tuy nhiên, khi nhìn thấy tên người đồng hành cùng mình trên màn hình, tập hồ sơ trên tay cô suýt chút nữa rơi xuống đất.
Giang Dực và Thẩm Nhược Băng – đội trưởng và đội phó.
Nhà trường đã quyết định sử dụng "chiến thuật đỉnh cao", ghép cặp Top 1 và Top 2 toàn khối để tạo thành một "đội hình trong mơ". Nhược Băng cảm thấy thái dương mình đau nhức âm ỉ. Cô biết rõ phong cách của Giang Dực, anh là kiểu người tư duy đột phá, không đi theo lối mòn, trong khi cô lại tôn thờ sự kỷ luật, logic và những luận điểm đã được kiểm chứng. Việc hợp tác này chẳng khác nào đem lửa đặt cạnh băng.
Ngay giờ nghỉ trưa, Giang Dực đã xuất hiện ở cửa thư viện với xấp tài liệu dày cộp và một nụ cười không thể tươi hơn. Anh kéo chiếc ghế đối diện Nhược Băng, không đợi cô đồng ý đã bắt đầu trải rộng những sơ đồ tư duy kỳ quặc mà anh vừa vẽ tay. Anh hào hứng nói về chủ đề tranh biện năm nay: "Sự cân bằng giữa đạo đức và phát triển công nghệ". Anh muốn dùng cách tiếp cận phi truyền thống, đánh vào cảm xúc người nghe, thay vì chỉ trưng ra những con số thống kê khô khan như cách cô vẫn thường làm.
Nhược Băng lạnh lùng gạt những tờ giấy của anh sang một bên. Cô lấy ra bản phác thảo dài năm trang với đầy đủ các trích dẫn từ những học giả hàng đầu và các bộ luật quốc tế. Cô khẳng định rằng tranh biện là cuộc chiến của lý trí, không phải nơi để kể chuyện tình cảm hay dùng sự hài hước rẻ tiền để lấy lòng ban giám khảo. Hai người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau tạo nên một áp lực vô hình khiến những học sinh xung quanh phải lẳng lặng dời chỗ ngồi.
Cuộc tranh luận giữa hai người kéo dài hàng giờ đồng hồ ngay trong thư viện. Giang Dực không hề nhượng bộ như những lần trước. Khi liên quan đến kiến thức, anh bộc lộ một khía cạnh cực kỳ sắc bén và quyết liệt. Anh chỉ ra rằng nếu Nhược Băng cứ tiếp tục dùng những luận điểm cũ kỹ này, họ sẽ bị bắt bài ngay từ vòng loại. Anh thách thức cô thử một lần nhìn vấn đề dưới góc nhìn của một người bình thường, chứ không phải từ tháp ngà của một tiểu thư khuê các.
Đỉnh điểm của sự căng thẳng là khi Nhược Băng đứng bật dậy, giọng cô run lên vì giận dữ nhưng vẫn cố giữ âm lượng thấp nhất có thể. Cô cáo buộc anh đang cố tình phá hỏng cơ hội của cô vì anh vốn dĩ đã có mọi thứ, còn cô thì không được phép thua. Giang Dực im lặng nhìn cô, sự sắc sảo trong đôi mắt anh dần biến mất, thay vào đó là một vẻ thấu hiểu đau lòng. Anh nhẹ nhàng đẩy một tờ giấy trắng về phía cô, bảo cô hãy thử viết ra một luận điểm duy nhất mà cô thực sự tin tưởng, không phải thứ mà cha cô hay thầy cô muốn cô tin.
Khoảnh khắc ấy, Nhược Băng khựng lại. Những lời lẽ đanh thép bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng. Cô nhìn vào tờ giấy trắng, rồi nhìn vào bàn tay đầy những vết chai vì cầm bút và chơi bóng của Giang Dực. Một sự liên kết kỳ lạ nảy sinh giữa hai bộ óc thiên tài đang bị buộc chặt vào nhau bởi định mệnh. Cuối cùng, cô chậm rãi ngồi xuống, cầm lấy chiếc bút máy của mình. Họ bắt đầu thỏa hiệp, bắt đầu lồng ghép sự thực tế của anh vào khung sườn logic của cô. Dự án chung bất đắc dĩ này, hóa ra, lại là lần đầu tiên hai người thực sự "trò chuyện" với nhau bằng ngôn ngữ của trí tuệ và sự tôn trọng.