MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTop 1 Là Của TôiChương 7

Top 1 Là Của Tôi

Chương 7

798 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn huỳnh quang trong thư viện trường Thần Quang chập chờn, tỏa ra thứ ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo bao trùm lên những dãy kệ sách cao ngất. Lúc này đã là chín giờ tối, không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng gió mùa thu rít qua khe cửa sổ. Chỉ còn lại hai người ở dãy bàn cuối cùng, xung quanh họ là những chồng sách tham khảo chất cao như núi và hai chiếc máy tính xách tay vẫn đang hoạt động hết công suất.

Cuộc tranh luận giữa Thẩm Nhược Băng và Giang Dực đã kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ mà vẫn chưa tìm được tiếng nói chung. Nhược Băng dùng ngón tay day mạnh vào thái dương, đôi mắt cô hằn lên những tia máu mỏng vì thiếu ngủ. Cô kiên quyết giữ vững quan điểm rằng bài tranh biện phải đi theo hướng cấu trúc kim tự tháp, lấy luật pháp làm nền móng vững chắc nhất. Cô không chấp nhận việc Giang Dực muốn đưa một ví dụ về sự hy sinh cá nhân mang tính nhân văn vào phần cao trào, vì theo cô, đó là sự cảm tính thiếu chuyên nghiệp.

Giang Dực xoay nhẹ chiếc bút chì trên tay, đôi lông mày rậm hơi nhướn lên. Anh không hề tỏ ra mệt mỏi, ngược lại, sự phản kháng của Nhược Băng dường như càng kích thích tư duy của anh. Anh đẩy chiếc ghế của mình lại gần cô hơn, phá vỡ khoảng cách an toàn mà cô hằng giữ gìn. Anh hỏi cô bằng giọng trầm thấp rằng liệu cô đang đi tìm sự thật hay chỉ đang đi tìm một chiến thắng đẹp đẽ để báo cáo với gia đình. Anh cho rằng một bài tranh biện không có linh hồn thì dù logic đến đâu cũng chỉ là một cỗ máy phát ra âm thanh.

Nhược Băng quay sang, gương mặt cô chỉ cách anh vài xăng-ti-mét. Trong không gian yên tĩnh, cô có thể nghe thấy nhịp thở đều đặn của anh và cảm nhận được sự áp đảo từ chiều cao của người con trai đối diện. Cô phản pháo rằng linh hồn không giúp cô giành được học bổng hay làm hài lòng cha mình, chỉ có sự tuyệt đối mới làm được điều đó. Sự tranh cãi về kiến thức dần biến thành một cuộc đối đầu về nhân sinh quan. Nhược Băng chưa từng gặp ai cứng đầu và có những lý luận sắc bén đến mức có thể lung lay niềm tin thép của cô như anh.

Trong lúc gay gắt nhất, Giang Dực đột ngột dừng lại. Anh nhìn chằm chằm vào những dòng ghi chú chi chít chữ của Nhược Băng, nơi có những vết hằn sâu của ngòi bút cho thấy cô đã gồng mình đến mức nào. Anh với tay lấy hộp sữa dâu mà anh đã bí mật chuẩn bị từ lúc chiều, nhẹ nhàng đặt lên tập tài liệu của cô. Anh bảo cô dừng lại một chút, vì nếu cứ tiếp tục với cái đầu nóng như thế này, cả hai sẽ chỉ hủy hoại lẫn nhau thay vì xây dựng một bài thi tốt. Sự thay đổi thái độ đột ngột của anh khiến Nhược Băng ngẩn người, cơn giận đang hừng hực bỗng chốc bị dập tắt bởi một hành động quan tâm nhỏ bé.

Nhược Băng nhìn hộp sữa dâu – thứ đồ ngọt mà từ lâu cô đã bị mẹ cấm ăn vì lo ngại ảnh hưởng đến vóc dáng và sự tỉnh táo. Cô ngước nhìn Giang Dực, thấy anh đang dựa lưng vào ghế, đôi mắt nhìn cô đầy ý vị. Anh không còn vẻ cợt nhả thường ngày, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu khiến cô thấy bối rối. Cô lúng túng cầm hộp sữa lên, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay, và lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó, cô không tìm thêm lý lẽ để bác bỏ ý kiến của anh.

Hai người ngồi lặng lẽ bên nhau giữa thư viện vắng lặng. Những tranh cãi nảy lửa lúc trước giờ nhường chỗ cho một sự hòa hoãn ngầm định. Nhược Băng bắt đầu thử đọc lại những dòng ghi chú của Giang Dực với một tâm thế khác, trong khi anh lặng lẽ gõ lại những luận điểm logic của cô vào bản thảo chung. Tiếng bàn phím lạch cạch vang lên đều đặn, tạo nên một bản nhạc riêng tư cho hai tâm hồn đang dần tìm thấy sự đồng điệu giữa những con chữ và những định lý khô khan.