Tiết tự học đầu tiên của ngày thứ Tư bắt đầu bằng một bầu không khí uể oải. Những tia nắng sớm xuyên qua lớp bụi mờ trong không gian lớp học, đậu lên những dãy bàn gỗ sáng màu. Thẩm Nhược Băng bước vào lớp với gương mặt nhợt nhạt hơn hẳn mọi ngày. Cơn thức đêm để chỉnh sửa bản thảo tranh biện cùng Giang Dực đêm qua, cộng với áp lực từ cuộc điện thoại trách mắng của cha về việc cô dành quá nhiều thời gian cho hoạt động ngoại khóa, đã khiến cơ thể cô chạm đến giới hạn của sự chịu đựng.
Ngay khi Nhược Băng ngồi xuống vị trí quen thuộc của mình ở dãy đầu, cô chợt khựng lại. Trên mặt bàn gỗ vốn luôn trống trơn và sạch sẽ của cô, nay xuất hiện một hộp sữa giấy loại nguyên kem còn bốc hơi nóng hổi. Bên cạnh hộp sữa là một túi giấy nhỏ chứa hai chiếc bánh bao xá xíu, loại bánh mà hàng dài học sinh thường phải xếp hàng từ rất sớm mới mua được ở căng tin phía sau trường.
Nhược Băng nhíu mày, ánh mắt cô ngay lập tức quét về phía cuối lớp. Ở đó, Giang Dực đang gục đầu xuống bàn ngủ bù, cánh tay dài gác qua đầu che khuất gương mặt, trông có vẻ như anh cũng đã trải qua một đêm không hề dễ dàng. Trên tay anh vẫn còn dính một chút vệt mực xanh từ chiếc bút dạ mà họ đã dùng đêm qua. Cô nhìn xuống hộp sữa, hơi ấm từ nó tỏa ra len lỏi vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cô, mang theo một thứ cảm giác lạ lẫm mà cô chưa từng được nếm trải trong căn biệt thự xa hoa của mình. Ở nhà họ Thẩm, sự quan tâm luôn đi kèm với điều kiện, và sự chăm sóc luôn được đo lường bằng kết quả.
Cô định đem những thứ này trả lại, hoặc vứt vào thùng rác để duy trì khoảng cách mà cô đã tuyên bố. Thế nhưng, khi chạm vào lớp vỏ giấy ấm áp, một mẩu giấy nhớ màu vàng nhạt dán dưới đáy hộp sữa đột ngột rơi ra. Trên đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ viết tay cứng cáp, phóng khoáng: "Đừng để bụng rỗng đi đánh trận. Top 2 mà ngất xỉu thì Top 1 cô đơn lắm."
Nhược Băng mím môi, một cảm giác vừa buồn cười vừa bối rối dâng lên trong lòng. Cô lén lút nhìn quanh lớp, thấy ai nấy đều bận rộn với sách vở, cô mới chậm rãi mở nắp hộp sữa. Vị ngọt thanh và hơi ấm lan tỏa trong khoang miệng như một liều thuốc xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn. Cô bắt đầu ăn miếng bánh bao nhỏ, cảm giác dạ dày vốn luôn co thắt vì lo âu nay bỗng trở nên êm dịu lạ thường.
Suốt cả tiết học đó, Nhược Băng không thể tập trung hoàn toàn vào những bài giảng trên bảng. Thỉnh thoảng, cô lại vô thức liếc nhìn về phía cuối lớp. Giang Dực đã tỉnh dậy, anh không nhìn cô, chỉ loay hoay xoay chiếc bút bi trong tay và chăm chú nghe giảng, nhưng mỗi khi cô quay đi, anh lại khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười kín đáo.
Sự quan tâm của Giang Dực không ồn ào, không phô trương, nó giống như một dòng suối ngầm lặng lẽ chảy qua lớp băng dày trong lòng Nhược Băng. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy việc đứng ở vị trí thứ hai, bên cạnh một người như anh, có lẽ cũng không phải là điều gì quá tệ hại. Cô nhẹ nhàng gấp mẩu giấy nhớ lại, kẹp vào trang giữa của cuốn sổ tay cá nhân, nơi cô chỉ dùng để ghi lại những điều quan trọng nhất.