MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTop 1 Là Của TôiChương 9

Top 1 Là Của Tôi

Chương 9

764 từ · ~4 phút đọc

Chiều thứ Sáu, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố S. Tan học, Thẩm Nhược Băng đang thu dọn sách vở thì Giang Dực đã đứng đợi bên cạnh bàn từ bao giờ. Không để cô kịp đưa ra bất cứ lý lẽ từ chối nào, anh nắm lấy quai cặp của cô rồi kéo nhẹ, ra hiệu cho cô đi theo. Lần này, anh không rủ rê bằng giọng điệu thương lượng, mà mang theo một sự kiên quyết đầy ôn nhu. Anh nói rằng sau một tuần vắt kiệt sức cho bản thảo tranh biện, não bộ của cô cần được nạp đầy bằng một chút dư vị của nhân gian.

Nhược Băng bị dẫn đến một con ngõ nhỏ nằm sâu sau lưng trường trung học Thần Quang, nơi những ánh đèn neon của các quán ăn vỉa hè bắt đầu nhấp nháy. Tiếng xèo xèo của mỡ nóng, mùi thơm nồng của gia vị và tiếng hò hét của thực khách tạo nên một bầu không khí hỗn tạp mà cô chưa từng đặt chân tới. Ở chiếc bàn nhựa thấp đặt ngay góc vỉa hè, ba bốn nam sinh cùng lớp đang vẫy tay rầm rộ khi thấy bóng dáng Giang Dực. Đó là nhóm bạn thân của anh, những người vốn dĩ trong mắt Nhược Băng chỉ là những kẻ nghịch ngợm, không có tương lai.

Khi Nhược Băng ngập ngừng ngồi xuống chiếc ghế nhựa mỏng manh, đám bạn của Giang Dực lập tức trở nên náo nhiệt. Tống Hạo, cậu bạn có thân hình mập mạp, vừa đưa thực đơn cho cô vừa liến thắng rằng hôm nay là ngày lịch sử khi "nữ thần băng giá" hạ phàm. Họ không hề e dè hay giữ khoảng cách như các bạn học khác, họ đối xử với cô như một người bạn bình thường, không quan tâm đến chức vụ đội phó hay cái danh con gái chính trị gia. Họ tranh nhau kể về những lần Giang Dực làm việc riêng trong giờ hay những trò đùa tai quái mà anh từng bày ra, khiến bầu không khí vốn dĩ ngột ngạt trong lòng Nhược Băng dần trở nên nhẹ nhõm.

Đĩa thức ăn nóng hổi được bưng ra, là món cá viên chiên và bánh tráng trộn đầy dầu mỡ. Nhược Băng nhìn đĩa thức ăn với ánh mắt đầy nghi ngại. Trong thế giới của cô, thực phẩm luôn được tính toán calo và kiểm soát vệ sinh nghiêm ngặt. Giang Dực thấy vậy liền bật cười, anh dùng xiên tre găm một miếng cá viên, thổi nhẹ rồi đưa đến tận môi cô. Anh bảo cô rằng đôi khi sự hoàn hảo nằm ở chính những thứ không hoàn hảo này. Dưới sự cổ vũ nhiệt tình của đám bạn "lầy lội", Nhược Băng chậm rãi cắn một miếng nhỏ. Vị cay nồng của ớt và sự dai giòn của thức ăn vỉa hè bùng nổ trong khoang miệng, một cảm giác thô mộc nhưng lại kích thích vị giác một cách kỳ lạ.

Lần đầu tiên sau mười bảy năm, Nhược Băng thấy mình không cần phải giữ tư thế ngồi thẳng tắp hay chú ý đến cách cầm đũa sao cho đúng chuẩn mực thượng lưu. Cô lắng nghe những câu chuyện phiếm không đầu không cuối của Tống Hạo, nhìn cách Giang Dực cười đùa thoải mái với bạn bè, và nhận ra rằng cuộc sống còn có những mảng màu rực rỡ khác ngoài đen và trắng. Tiếng cười của cô vốn dĩ rất hiếm hoi, vậy mà tối nay, trước một câu chuyện đùa ngớ ngẩn về việc Giang Dực bị chú mình mắng vì tội vẽ bậy lên giày, Nhược Băng đã không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Giây phút đó, cả bàn bỗng nhiên lặng đi một nhịp. Giang Dực nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nụ cười của Nhược Băng như một đóa hoa tuyết tan chảy dưới ánh mặt trời, đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt. Đám bạn của anh lập tức vỗ tay rầm rộ, tung hô rằng cuối cùng họ cũng đã "thuần hóa" được tảng băng của Thần Quang. Nhược Băng hơi đỏ mặt, cô cúi đầu xuống đĩa thức ăn, nhưng khóe môi vẫn không giấu được sự rung động. Buổi tối vỉa hè ấy đã chính thức phá tan bức tường ngăn cách cuối cùng giữa cô và thế giới đầy sức sống của Giang Dực.