Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường loang lổ sau cơn mưa, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như lân quang. Sau bữa ăn vỉa hè đầy tiếng cười cùng đám bạn, Giang Dực tình nguyện dắt xe đi bộ cùng Nhược Băng về phía trạm xe buýt vắng người. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bước chân của hai người nhịp nhàng trên vỉa hè và tiếng xào xạc của những tán cây ngô đồng trong gió đêm.
Nhược Băng vẫn còn cảm nhận được dư vị cay nồng của món lẩu vỉa hè trên đầu lưỡi, một cảm giác nóng hổi khiến cô thấy lồng ngực mình nhẹ đi phần nào. Cô chợt nhận ra, hóa ra việc hòa mình vào đám đông và ăn những thứ không nằm trong thực đơn kiểm soát lại có thể khiến tâm trạng thoải mái đến thế. Giang Dực đi bên cạnh, đôi lúc lại liếc nhìn cô gái đang trầm mặc, anh bỗng nhiên kể về một kỷ niệm hồi nhỏ khi mới về sống cùng chú. Anh nói rằng vào ngày đầu tiên đi học, vì muốn thể hiện mình là một đứa trẻ ngoan, anh đã dùng bút dạ vẽ lên khắp người chú một "bộ đồ vest" trong lúc chú đang ngủ say, để chú trông giống như một chính trị gia thực thụ.
Kết quả là người chú họa sĩ của anh đã phải mang theo "bộ vest mực xanh" ấy ra ngoài tiệm tạp hóa mua thuốc lá và bị cả khu phố trêu chọc suốt một tháng trời. Giang Dực vừa kể vừa khoa tay múa chân, diễn tả lại vẻ mặt ngơ ngác của chú mình một cách vô cùng hài hước. Nhược Băng hình dung ra cảnh tượng một người đàn ông bụi bặm, đầy hình xăm lại có thêm những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con trên người, sự tương phản ấy đột ngột đánh gục lớp vỏ phòng bị của cô.
Nhược Băng khựng lại, rồi không kìm được mà bật cười thành tiếng. Đó không phải là một nụ cười mỉm xã giao hay nụ cười nhếch mép mà cô vẫn dùng để đối phó với những buổi tiệc trà của mẹ. Đó là một nụ cười rạng rỡ, chân thật, khiến đôi mắt cô cong lại như vầng trăng khuyết và đôi vai rung lên khe khẽ. Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ vẻ lạnh lùng, xa cách của một "nữ thần băng giá" hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho vẻ đẹp thuần khiết và tràn đầy sức sống của một cô gái mười bảy tuổi đúng nghĩa.
Giang Dực đứng ngẩn người nhìn cô. Anh đã thấy nhiều cô gái đẹp, nhưng chưa bao giờ thấy ai có nụ cười khiến tim anh lỗi nhịp như thế này. Anh thầm nghĩ, bức tường băng mà nhà họ Thẩm dày công xây dựng suốt mười mấy năm, hóa ra lại bắt đầu nứt vỡ chỉ vì một câu chuyện ngớ ngẩn của anh. Nhược Băng sau khi cười xong bỗng cảm thấy hơi ngượng ngùng, cô lấy tay che miệng, đôi gò má ửng hồng dưới ánh đèn đường. Cô lí nhí nói rằng câu chuyện của anh thật sự rất ngốc, nhưng Giang Dực chỉ cười đáp lại rằng, nếu sự ngốc nghếch của anh có thể đổi lấy một nụ cười của cô, thì anh sẵn sàng làm kẻ ngốc cả đời.
Câu nói ấy khiến không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên đặc quánh một sự mập mờ đầy ngọt ngào. Nhược Băng cúi đầu, bàn tay cô vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của mình. Cô nhận ra rằng, kể từ khi Giang Dực xuất hiện, mọi quy tắc và giới hạn của cô đều lần lượt bị phá bỏ. Bức tường băng không chỉ nứt vỡ, mà nó đang thực sự tan chảy dưới sự ấm áp bền bỉ của chàng trai đứng trước mặt. Khi chiếc xe buýt cuối cùng trong ngày từ từ tiến vào bến, Nhược Băng bước lên xe nhưng vẫn không quên quay lại nhìn Giang Dực một lần nữa. Qua ô cửa kính, cô thấy anh đứng đó, vẫy tay chào với nụ cười tỏa nắng, và cô biết rằng, từ nay về sau, thế giới của cô sẽ không bao giờ còn lạnh lẽo như trước nữa.