Không gian ấm áp của buổi tối vỉa hè nhanh chóng tan biến ngay khi Nhược Băng bước chân qua cánh cổng sắt nặng nề của biệt thự nhà họ Thẩm. Bên trong, đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ nhưng lạnh lẽo, soi rõ bóng dáng cha cô đang ngồi trầm mặc ở phòng khách, vây quanh ông là những trợ lý thân cận và các tập tài liệu chiến dịch bầu cử. Tiếng TV đang phát lại một đoạn phỏng vấn của cha cô về đề tài giáo dục và tương lai thế hệ trẻ, nhưng thực tế bên trong căn nhà này, giáo dục chỉ là một công cụ đo lường giá trị chính trị.
Nhược Băng định lặng lẽ đi lên lầu, nhưng giọng nói trầm đục của cha cô vang lên, yêu cầu cô dừng bước. Ông không hỏi cô tại sao hôm nay về muộn hay cô đã ăn gì chưa. Điều đầu tiên ông làm là ném một bản báo cáo chi tiết về các hoạt động của cô trong tuần qua lên mặt bàn đá cẩm thạch. Trong đó có cả những hình ảnh cô cùng Giang Dực ôn tập tại thư viện và cả bức ảnh mờ ảo lúc cô cười nói cùng nhóm bạn vỉa hè chiều nay.
Ánh mắt cha cô nhìn cô không chút tình thâm, chỉ có sự tính toán và phẫn nộ. Ông nhắc nhở cô rằng kỳ bầu cử đang bước vào giai đoạn quyết định, và đối thủ của ông đang tìm mọi sơ hở để bôi nhọ hình ảnh gia đình. Một tiểu thư nhà họ Thẩm không được phép xuất hiện ở những quán ăn bẩn thỉu, cũng không được phép thân thiết với một kẻ mồ côi không có lai lịch rõ ràng như Giang Dực. Đối với ông, mỗi hành động của Nhược Băng phải giống như một nước cờ được tính toán kỹ lưỡng, không được có sai số, và quan trọng nhất là không được có cảm xúc cá nhân.
Mẹ cô từ trong phòng bước ra, gương mặt bà đắp một lớp mặt nạ dưỡng da trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ thất vọng. Bà tiếp lời cha, bảo rằng nếu cô không giữ được vị trí số một trong kỳ thi tới, hình tượng "gia đình kiểu mẫu" mà họ dày công xây dựng sẽ bị lung lay. Bà nhấn mạnh rằng cô phải cắt đứt mọi liên lạc với những người bạn "tầng lớp dưới" đó để tập trung hoàn toàn vào việc duy trì danh tiếng. Họ nói về cô như nói về một dự án đầu tư, một quân bài chiến lược, chứ không phải một cô gái mười bảy tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn.
Nhược Băng đứng chôn chân giữa phòng khách, hai tay siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhức. Cô muốn hét lên rằng cô cũng biết mệt, cô cũng cần được thở, nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng. Trong ngôi nhà này, tiếng nói của cô từ lâu đã bị vùi lấp bởi những diễn văn chính trị của cha. Cô cảm thấy mình giống như một món đồ nội thất đắt tiền, chỉ được lau chùi bóng loáng để khách khứa nhìn vào khen ngợi, nhưng bên trong thì rỗng tuếch và mục nát.
Khi được phép quay về phòng, Nhược Băng đóng cửa lại và đổ sụp xuống sàn nhà. Cô không bật đèn, để mặc bóng tối nuốt chửng lấy mình. Những lời mắng nhiếc của cha mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai, lạnh lùng và tàn nhẫn. Cô nhìn vào chiếc điện thoại, nơi có tin nhắn của Giang Dực vừa gửi đến hỏi cô đã về nhà an toàn chưa. Một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn xuống gò má, thấm vào tấm thảm dày sang trọng. Trong thế giới xa hoa nhưng ngột ngạt này, Nhược Băng cay đắng nhận ra, người ta chỉ quan tâm đến việc cô có đứng trên đỉnh cao hay không, chứ chẳng ai quan tâm cô có đang đứng vững hay không.