MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTop 1 Là Của TôiChương 15

Top 1 Là Của Tôi

Chương 15

632 từ · ~4 phút đọc

Tiếng loa thông báo của trường trung học Thần Quang vang lên đều đặn, nhưng đối với Thẩm Nhược Băng, nó chẳng khác nào tiếng chuông báo tử. Bảng xếp hạng kỳ thi khảo sát năng lực tháng mười đã được cập nhật trên cổng thông tin nội bộ. Nhược Băng đứng sững người trước màn hình điện thoại, đôi bàn tay run rẩy đến mức suýt chút nữa đánh rơi máy.

Ở vị trí thứ nhất vẫn là cái tên Giang Dực với số điểm cao ngất ngưởng. Nhưng điều khiến cả khối lớp 12 xôn xao chính là vị trí tiếp theo. Người đứng thứ hai không còn là Thẩm Nhược Băng. Tên cô đã tụt xuống vị trí thứ tư, một kết quả chưa từng có tiền lệ kể từ khi cô bước chân vào ngôi trường này. Những đêm thức trắng ở nhà kho graffiti, những buổi tối tâm trí lửng lơ giữa những vệt sơn màu và nụ cười của Giang Dực đã để lại một lỗ hổng lớn trong bài thi toán nâng cao của cô.

Sự im lặng bao trùm lấy Nhược Băng khi cô bước đi giữa hành lang. Cô có thể cảm nhận được những ánh mắt soi mói, những tiếng thì thầm to nhỏ của bạn học xung quanh. "Nữ thần học thuật bị truất ngôi rồi sao?", "Có lẽ áp lực từ gia đình khiến cô ấy sụp đổ chăng?". Mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào lòng kiêu hãnh vốn đã mỏng manh của cô. Nhưng điều khiến cô sợ hãi nhất không phải là sự thăng trầm của điểm số, mà là phản ứng của cha cô. Trong thế giới chính trị của ông, việc con gái sụt giảm thành tích vào thời điểm này là một "vết nhơ" không thể dung thứ.

Giờ nghỉ trưa, Nhược Băng trốn vào góc khuất sau sân bóng rổ, nơi những tán cây xà cừ rủ bóng râm mát. Cô ngồi bệt xuống cỏ, vùi mặt vào đôi đầu gối, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào. Đột nhiên, một thông báo tin nhắn vang lên. Không phải từ mẹ, cũng không phải từ thầy chủ nhiệm. Đó là tin nhắn của cha cô, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ lạnh lùng: "Tối nay về nhà sớm, chúng ta cần nói chuyện về tương lai của con."

Nhược Băng cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cô biết "nói chuyện" nghĩa là gì. Đó sẽ là những lời mạt sát về sự vô dụng, là lệnh cấm túc tuyệt đối, và có lẽ là sự chấm dứt cho mọi mối quan hệ bên ngoài, bao gồm cả việc tranh biện cùng Giang Dực. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ vừa đánh mất tấm bùa hộ mệnh duy nhất để được tồn tại trong căn biệt thự ấy. Sự thất bại này không chỉ là một con số, nó là dấu chấm hết cho chút tự do ngắn ngủi mà cô vừa kịp nếm trải.

Giữa lúc cô tuyệt vọng nhất, một bóng người cao lớn che khuất ánh nắng đang rọi thẳng vào đỉnh đầu cô. Giang Dực không nói gì, anh chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, cách cô một khoảng vừa đủ để không làm cô thấy bị xâm phạm. Anh không đưa cho cô khăn giấy, cũng không nói những lời an ủi sáo rỗng kiểu "lần sau sẽ tốt hơn". Anh lấy ra một thỏi kẹo socola đắng, bẻ đôi một nửa rồi đặt vào lòng bàn tay đang siết chặt của cô. Ánh mắt anh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây xám đang kéo đến, như thể anh đang cùng cô gánh vác lấy cơn bão sắp sửa ập tới.