MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTop 1 Là Của TôiChương 14

Top 1 Là Của Tôi

Chương 14

695 từ · ~4 phút đọc

Giang Dực đặt bình sơn xuống một chiếc thùng gỗ đã xỉn màu rồi ngồi bệt xuống sàn nhà kho bám đầy bụi phấn màu. Anh vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh, ra hiệu cho Nhược Băng ngồi xuống. Cô lúng túng nhìn chân váy đồng phục đắt tiền của mình, nhưng rồi cũng gạt phắt mọi sự giữ kẽ để ngồi xuống cạnh anh. Không gian nhà kho rộng lớn về đêm trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe hở trên mái tôn cũ kỹ.

Giang Dực ngửa đầu nhìn lên bức graffiti dang dở, đôi mắt anh không còn vẻ rạng rỡ thường thấy mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm. Anh bắt đầu kể về gia đình mình, về một tai nạn giao thông thảm khốc mười năm trước đã cướp đi cha mẹ anh chỉ trong một đêm. Từ một cậu bé sống trong sự bảo bọc, anh đột ngột trở thành người thừa duy nhất trong căn nhà trống rỗng. Người duy nhất giang tay đón anh khi đó không phải là những họ hàng giàu có, mà là người chú họ xa – một họa sĩ xăm hình bị dòng họ coi là kẻ phá gia chi tử.

Nhược Băng im lặng lắng nghe, trái tim cô thắt lại khi hình dung ra cậu bé Giang Dực năm đó. Anh kể rằng chú anh đã dạy anh rằng cuộc đời này quá ngắn để sống theo khuôn mẫu của người khác. Chú không ép anh phải học giỏi, chú chỉ bảo anh hãy làm những gì khiến trái tim mình thấy sống động nhất. Chính vì vậy, anh học không phải vì áp lực, mà vì anh muốn chứng minh rằng mình có thể đứng ở vị trí cao nhất bằng đôi chân của chính mình mà không cần dựa dẫm vào danh thế hay sự ràng buộc của bất kỳ ai.

Niềm đam mê với những bức tường màu sắc này chính là cách anh đối thoại với thế giới, là nơi anh được phép nổi loạn mà không làm tổn thương đến ai. Giang Dực quay sang nhìn Nhược Băng, ánh mắt anh phản chiếu ánh đèn vàng vọt, ấm áp và kiên định. Anh nói rằng anh đứng ở vị trí Top 1 không phải để kiêu ngạo, mà để có đủ quyền lực chọn lựa tương lai cho chính mình, để không ai có thể dùng điểm số mà ép buộc anh phải làm điều anh không thích. Anh muốn dùng số tiền thưởng từ các cuộc thi và tiền bán tranh để sau này có thể tự xây dựng một xưởng nghệ thuật riêng cho mình và chú.

Nhược Băng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nghe những lời tâm sự của anh. Hóa ra, đằng sau nụ cười bất cần đời của Giang Dực là một sự tự lập và trưởng thành đến đáng sợ. Trong khi cô vẫn còn đang loay hoay trong chiếc lồng vàng do cha mẹ tạo ra, thì anh đã sớm tự rèn cho mình đôi cánh để bay lượn trong bầu trời đầy bão tố. Sự tự do mà anh có được không phải từ sự may mắn, mà từ sự dũng cảm đối mặt với mất mát và sự nghèo khó.

Giang Dực khẽ cười, anh vươn tay gạt một vệt sơn nhỏ dính trên gò má của Nhược Băng. Hành động tự nhiên ấy khiến cô đứng hình, hơi thở bỗng chốc trở nên dồn dập. Anh bảo rằng cô cũng có thể làm được như vậy, chỉ cần cô dám một lần đặt bản thân mình lên trên những lá phiếu bầu cử của cha. Đêm ấy, giữa mùi sơn xịt nồng nặc và những bí mật được phơi bày, Nhược Băng nhận ra rằng cái danh hiệu Top 1 của anh không hề dễ dàng như cô tưởng. Nó là một sự đánh đổi, một khát vọng tự do mãnh liệt mà cô – một tiểu thư sống trong nhung lụa – chưa bao giờ đủ can đảm để chạm tới.