MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTop 1 Là Của TôiChương 13

Top 1 Là Của Tôi

Chương 13

692 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe máy điện của Giang Dực len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp, nơi ánh sáng từ các bảng hiệu neon cũ kỹ chập chờn chiếu xuống những vũng nước đọng. Nhược Băng ngồi phía sau, đôi bàn tay run rẩy bám chặt vào vạt áo khoác của anh. Càng đi xa khỏi khu biệt thự sang trọng, không gian càng trở nên bụi bặm và thực tế hơn. Cuối cùng, anh dừng lại trước một nhà kho cũ nằm sâu trong khu phố nghệ thuật bị bỏ hoang, nơi những bức tường gạch đỏ đã bong tróc theo thời gian.

Giang Dực dắt cô vào bên trong qua một cánh cửa sắt rỉ sét. Ngay khi ánh đèn vàng mờ ảo được bật lên, Nhược Băng sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Khác hoàn toàn với sự ngăn nắp, kỷ luật của trường Thần Quang, không gian này là một sự bùng nổ của màu sắc. Những bức tường cao ngất được phủ kín bởi những hình vẽ graffiti khổng lồ, những nét vẽ uốn lượn mạnh mẽ, đầy nổi loạn và tự do. Mùi sơn xịt nồng nặc lấp đầy không khí, tạo nên một bầu không khí vừa kích thích vừa lạ lẫm.

Giang Dực không nói gì, anh bước đến một góc tường đang vẽ dở, nhặt lấy một bình sơn xịt màu xanh biển sâu. Anh tháo chiếc khẩu trang đen, bắt đầu những đường nét dứt khoát lên mặt gạch. Lúc này, Nhược Băng mới nhận thấy một khía cạnh hoàn toàn khác của anh. Không còn là một nam sinh hiền lành, luôn cười nói vui vẻ ở trường, Giang Dực trước mặt cô lúc này mang một vẻ đơn độc và quyết liệt. Đôi mắt anh tập trung cao độ, từng chuyển động tay đều toát lên sự khao khát được phá bỏ mọi khuôn mẫu.

Cô chậm rãi bước lại gần, chạm tay vào một mảng màu còn chưa kịp khô. Nhược Băng nhận ra đây chính là cách anh giải tỏa những áp lực của một kẻ mồ côi phải gánh vác kỳ vọng đứng đầu toàn trường. Anh không phải là một "cỗ máy học tập" thiên bẩm, anh cũng có những góc tối, những nỗi đau được giấu kín sau những lớp sơn rực rỡ này. Giang Dực dừng tay, anh đưa cho cô một bình sơn màu trắng, khẽ hất cằm về phía mảng tường còn trống. Anh bảo rằng ở đây không có bảng xếp hạng, không có bầu cử, chỉ có chính bản thân mình và những gì mình muốn nói với thế giới.

Nhược Băng cầm lấy bình sơn, cảm giác nặng nề của nó khiến lòng cô có chút dao động. Cô nhìn vào những vệt sơn đầy cảm xúc của anh, rồi nhìn xuống đôi bàn tay vốn chỉ biết cầm bút viết những bài văn mẫu rập khuôn. Dưới sự cổ vũ lặng lẽ của Giang Dực, cô nhấn nút xịt. Một vệt màu trắng xóa hiện lên trên nền gạch đỏ, như một tiếng hét câm lặng chống lại sự kìm kẹp bấy lâu nay. Cô bắt đầu vẽ, không có quy tắc, không có logic, chỉ là những đường nét nguệch ngoạc theo nhịp tim đang đập dồn dập.

Trong không gian yên tĩnh của nhà kho, chỉ có tiếng xịt sơn đều đặn và hơi thở của hai người. Nhược Băng cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa trong lồng ngực. Hóa ra, phía sau vẻ ngoài "con ngoan trò giỏi" mà xã hội và trường học áp đặt lên Giang Dực, anh lại có một linh hồn tự do đến nhường này. Và chính sự phát hiện này đã khiến cô nhận ra, họ không phải là hai thái cực đối lập, mà là hai kẻ đồng cảnh ngộ đang cố gắng tìm cách tồn tại trong những chiếc lồng khác nhau. Đêm đó, dưới ánh đèn mờ của nhà kho cũ, Nhược Băng không còn thấy Giang Dực là một đối thủ, mà là người duy nhất thực sự hiểu được sự tù túng của cô.