Căn nhà nhỏ của bà ngoại ở ven đê làng Đông Anh luôn phủ một lớp bụi mờ của thời gian và mùi nhang quế quẩn quanh trên những kèo gỗ mục. Thiên An đứng trước bàn thờ mẹ, đôi bàn tay cô run rẩy khi chạm vào chiếc hộp gỗ khảm trai đã xỉn màu – di vật duy nhất còn lại của mẹ cô sau chuyến lưu diễn định mệnh tại Bangkok mười năm trước. Mẹ cô, một đào nương chèo nổi tiếng với đôi bàn tay uốn dẻo như nhành liễu, đã ra đi và chưa bao giờ trở lại, để lại cho An một khoảng trống mênh mông và nỗi ám ảnh về những tiếng gõ phách đêm khuya.
Trong hộp không có vàng bạc, chỉ có một đôi phách tre đã lên nước bóng loáng và một tờ giấy cũ nát ghi lại một địa chỉ mơ hồ tại Thái Lan: Nhà hát của những linh hồn câm.
"Đừng tìm nữa An ạ. Cái gì thuộc về quá khứ, hãy để nó ngủ yên dưới ba thước đất." – Giọng bà ngoại khàn đục từ phía hiên nhà vọng vào. Bà ngồi đó, đôi mắt đã mờ đục theo năm tháng nhưng cái nhìn vẫn sắc lẹm như thấu thị được định mệnh.
"Nhưng mẹ con vẫn còn ở đó, bà ơi. Con cảm nhận được. Mỗi đêm, con đều mơ thấy mẹ đang múa, nhưng đôi tay mẹ không phải là thịt da... nó lấp lánh như đồng."
An không thể nói cho bà biết rằng, từ một tháng nay, các đầu ngón tay của cô bắt đầu trở nên cứng nhắc và lạnh lẽo một cách lạ thường. Cô sang Bangkok cùng với hai người bạn thân nhất: Hoàng Bách, một chàng trai đam mê nghiên cứu về văn hóa cổ truyền và Quốc Huy, người luôn đi tìm kiếm những câu chuyện kỳ bí để thỏa mãn trí tò mò của tuổi trẻ. Họ không đi vì tiền tài, họ đi để giải mã một ẩn số đã ám ảnh gia đình An suốt một thập kỷ.
Bangkok đón họ bằng một cơn mưa sũng nước và mùi ẩm mốc đặc trưng của những con phố cổ. Theo địa chỉ cũ, họ tìm đến một khu vực hẻo lánh ven sông Chao Phraya. Tại đây, giữa những lùm cây rậm rạp và những bức tường bong tróc, "Nhà hát của những linh hồn câm" hiện ra như một ngôi mộ khổng lồ. Nó không có ánh đèn, không có khán giả, chỉ có những bức tượng vũ nữ Manora bằng đồng đen đứng canh giữ lối vào với những gương mặt không có miệng.
Khi An bước qua ngưỡng cửa, một luồng gió lạnh buốt thổi từ lòng đất dội lên. Cô rùng mình, và ngay khoảnh khắc đó, đôi phách tre trong túi áo cô tự động va vào nhau: Cộc... trắc...
Âm thanh ấy vang vọng khắp sảnh đường vắng lặng, đánh thức những tiếng xì xào bí ẩn từ sau những bức rèm nhung đỏ đã mủn nát. Thiên An nhìn xuống đôi tay mình dưới ánh trăng mờ ảo, cô kinh hoàng thấy những móng tay mình đã chuyển sang màu vàng thau, và một vết sẹo hình chiếc móng dài bắt đầu đỏ rực lên ngay dưới gáy.