MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết HồnChương 2: Nhịp phách lạc điệu giữa lòng đất

Tour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết Hồn

Chương 2: Nhịp phách lạc điệu giữa lòng đất

1,031 từ · ~6 phút đọc

Nhà hát cổ kính không chỉ là một công trình kiến trúc, nó giống như một sinh vật sống đang thở bằng hơi thở của hàng trăm linh hồn bị lãng quên. Hoàng Bách cầm cây đèn bão đi trước, ánh sáng vàng vọt hắt lên những bức tường vẽ cảnh những cung nữ thời cổ đại đang bị hành hình bằng cách đổ đồng nóng chảy vào miệng. Quốc Huy đi phía sau, anh liên tục cảm thấy có những bàn tay vô hình chạm vào vai mình, nhưng khi quay lại, chỉ có những bóng đen u uất của các hàng ghế mục.

"An, em có nghe thấy tiếng gì không?" – Bách thầm thì, giọng anh lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe cửa.

"Tiếng mẹ em... Bà ấy đang hát... nhưng không phải bằng lời."

An dẫn cả nhóm đi về phía sân khấu chính. Dưới sàn gỗ mục nát là một lối vào hầm ngầm được che đậy bởi một tấm thảm thêu hình một con phượng hoàng bị gãy cánh. Khi tấm thảm được lật lên, một mùi hương hoa nhài nồng nặc đến mức khiến Huy phải nôn khan thoát ra. Họ bước xuống những bậc thang đá trơn trượt, dẫn sâu vào lòng đất, nơi oán khí kết tụ thành một thứ sương mù màu bạc chập chờn.

Tại đây, họ thấy một căn phòng rộng lớn với hàng ngàn mảnh gương đồng treo lơ lửng. Mỗi mảnh gương phản chiếu một tư thế múa khác nhau của Nàng vũ nữ không lưỡi. Trong bóng tối, những bóng ma vũ nữ bắt đầu hiện hình. Họ không có lưỡi, miệng bị khâu chặt, nhưng đôi tay họ mang những chiếc móng đồng dài sắc lẹm, múa một điệu múa vặn xoắn, điên cuồng.

Bách bị mê hoặc bởi vẻ đẹp tà ác của điệu múa, anh vô thức tiến lại gần một bóng ma. Ngay lập tức, người vũ nữ kia quay ngoắt lại, chiếc móng tay đồng của bà ta đâm xuyên qua bàn tay Bách, không phải để giết, mà để "truyền tin". Bách ngã quỵ, máu từ vết thương không đỏ thẫm mà mang theo những bụi đồng lấp lánh.

"Chúng ta phải ra khỏi đây ngay!" – Huy hét lên, kéo Bách đứng dậy.

Thiên An đứng giữa vòng vây của những bóng ma. Cô không sợ hãi, cô cảm thấy một sự thân thuộc đau đớn. Cô rút đôi phách tre của mẹ ra, bắt đầu gõ nhịp. Mỗi nhịp cộc... trắc... vang lên là một lần những bóng ma lùi lại, như thể tiếng phách của quê hương là thứ ánh sáng duy nhất khiến họ kinh sợ.

Khi họ thoát ra được đến mặt đất, Bách đã ngất lịm đi. An nhìn xuống bàn tay mình, những mầm đồng đã mọc dài ra thêm một phân, và trong đầu cô vang lên một lời nguyền bằng tiếng Thái cổ: "Người kế vị đã về. Máu của người giữ cửa sẽ nhuộm đỏ sân khấu này."

Chương 3: Lời nguyền ăn sâu vào da thịt

Trở về căn phòng thuê tạm bợ, sự tĩnh lặng của đêm Bangkok còn đáng sợ hơn tiếng gào thét dưới hầm ngầm. Hoàng Bách nằm trên giường, hơi thở đứt quãng. Vết đâm ở bàn tay anh không hề khép miệng, từ đó mọc ra một sợi chỉ đồng màu đen, bò dần theo mạch máu lên đến tận cổ. Mỗi khi sợi chỉ ấy đập nhịp, Bách lại rên rỉ trong đau đớn, đôi tay anh tự động uốn cong theo những tư thế múa Manora kỳ dị.

"An... nó đang nuốt chửng anh..." – Bách thào thào, đôi mắt anh đã chuyển sang màu vàng đục của kim loại.

An nhìn sang Quốc Huy, anh ta đang điên cuồng lục tìm trong các cuốn sách cổ về bùa chú phương Nam mà họ mang theo. Huy run rẩy chỉ vào một trang vẽ hình một người phụ nữ bị móng đồng xuyên tim:

"Đây là lời nguyền 'Móng Tay Đồng'. Nó không chỉ là ám ảnh, nó là một quá trình đồng hóa sinh học. Những người bị đánh dấu sẽ dần biến thành những bức tượng đồng sống để làm nô lệ cho Nàng vũ nữ không lưỡi vĩnh viễn."

Thiên An nhìn vào gương. Cô thấy mình không còn giống trước. Da cô trở nên trắng bệch như phấn, môi đỏ thẫm như máu, và chiếc móng đồng sau gáy đã dài ra, đâm sâu vào tủy sống khiến mỗi bước đi của cô đều như đang bước trên bàn chông. Nhưng lạ thay, cô không thấy đau. Một sự hưng phấn lạnh lẽo xâm chiếm lấy cô. Cô cảm thấy một khát khao mãnh liệt được đứng trên sân khấu, được múa dưới ánh trăng và được nghe tiếng vỗ tay của những linh hồn câm lặng.

Trong đêm tối, Mỹ Kỳ – một người bạn cùng đoàn lưu diễn mười năm trước với mẹ An, hiện đang định cư tại Thái Lan – đột ngột xuất hiện tại cửa phòng. Mỹ Kỳ giờ đây là một người đàn bà giàu có nhưng đôi mắt đầy sự hoảng loạn. Bà lột chiếc găng tay lụa ra, để lộ đôi bàn tay đã hoàn toàn biến thành đồng thau cứng ngắc.

"Bà ấy đã gửi thư cho tôi... Mẹ con đấy An. Bà ấy nói con sẽ về để giải thoát cho tất cả chúng ta. Nhưng tôi không muốn giải thoát, tôi muốn sống!" – Mỹ Kỳ cười điên dại rồi lao ra ngoài cửa sổ, biến mất vào màn mưa như một bóng ma.

An nhận ra rằng lời nguyền này là một sợi dây xích kết nối tất cả những ai từng liên quan đến điệu múa ấy. Cô nhìn Bách đang quằn quại, cô biết mình không thể trốn chạy. Cô cầm lấy đôi phách tre, nhịp điệu trong máu cô bắt đầu trỗi dậy, lấn át cả nhịp tim người. Cô cảm thấy những sợi chỉ đồng từ dưới sàn nhà đang mọc lên, quấn lấy chân cô, kéo cô về phía bờ sông – nơi Nhà hát linh hồn đang phát ra những tiếng gọi câm lặng.