Thiên An quay lại nhà hát một mình vào buổi sớm, khi sương mù sông Chao Phraya còn phủ kín những mái vòm đổ nát. Cô tìm thấy một căn phòng bí mật sau cánh gà, nơi chứa đầy những chiếc rương gỗ mục. Bên trong là hàng trăm bộ trang phục Manora dát vàng, nhưng chúng không có mùi vải vóc mà có mùi của máu khô và rỉ sét.
Giữa căn phòng là một bức ảnh lớn. An bàng hoàng nhận ra mẹ mình trong bức ảnh đó. Bà mặc bộ đồ vũ nữ đẹp nhất, nhưng đôi bàn tay bà đang cầm hai chiếc móng đồng lớn đâm xuyên qua lòng bàn tay mình. Phía dưới bức ảnh là một dòng chữ viết bằng máu đã đen kịt: "Sự hy sinh là cách duy nhất để giữ chân Nàng."
Mẹ cô không mất tích. Bà đã tự nguyện trở thành "Người giữ cửa", dùng chính cơ thể mình để làm vật chứa cho oán khí của Nàng vũ nữ không lưỡi. Suốt mười năm qua, mẹ cô đã múa một mình dưới hầm tối này để lời nguyền không lan vào thành phố. Nhưng giờ đây, bà đã kiệt sức. Lớp vỏ đồng đã nuốt chửng bà, và Nàng cần một vật chứa mới – trẻ hơn, mạnh mẽ hơn.
"Con đã đến rồi, phải không?" – Một giọng nói nghẹn ngào, vang lên từ bức tượng đồng lớn ở góc phòng.
An tiến lại gần. Bức tượng bỗng nhiên nứt ra, lộ ra gương mặt của mẹ cô bên trong lớp vỏ kim loại xám xịt. Mẹ cô không còn lưỡi, đôi mắt bà đẫm lệ đồng, nhìn con gái với sự đau xót tột cùng.
"Chạy đi An... đừng để... nhịp phách... dẫn lối..." – Mẹ cô cố gắng phát âm qua thanh quản đã hóa đồng.
Ngay lúc đó, Nàng vũ nữ không lưỡi thực sự hiện hình từ bóng tối của hậu cung. Nàng là một linh thể bằng đồng nguyên khối, cao lớn và uy nghiêm một cách rùng rợn. Nàng đưa bàn tay với bộ móng dài dặc chạm vào gáy An, ngay vị trí vết sẹo. Một luồng điện kinh hoàng chạy khắp người An, ép cô phải quỳ xuống.
"Người mẹ đã thất bại. Người con sẽ thành công." – Giọng nói của Nàng vang lên trong não bộ An như tiếng sấm.
Thiên An cảm thấy máu trong người mình đang dần đặc lại, chuyển sang màu vàng ánh kim. Cô nhìn thấy Hoàng Bách và Quốc Huy cũng đang bị những sợi chỉ đồng kéo lê vào trong nhà hát. Họ bị ép phải đứng ở hàng ghế khán giả, đôi mắt vô hồn. Đây không phải là một vụ mất tích bình thường, đây là một buổi diễn vĩnh hằng mà An chính là diễn viên chính.
Cô đứng dậy trên sân khấu bụi bặm, tay cầm quạt lụa vàng mà Nàng vừa trao. Cô bắt đầu múa. Mỗi động tác của cô khiến cả nhà hát rung chuyển. Và khi nhịp phách tre của cô vang lên, cô thấy từ dưới lòng đất, hàng ngàn bàn tay bằng đồng đang trồi lên từ sàn gỗ, sẵn sàng kéo tất cả những ai có mặt xuống vực sâu của sự câm lặng vĩnh cửu.
An nhận ra, cô không chỉ tìm thấy mẹ. Cô đã tìm thấy định mệnh nghiệt ngã của chính mình.