MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết HồnChương 4: Vụ cá cược ngông cuồng: Ai dám tát tượng thần?

Tour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết Hồn

Chương 4: Vụ cá cược ngông cuồng: Ai dám tát tượng thần?

1,539 từ · ~8 phút đọc

Ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà Thái Lan hắt lên những mảng tường rêu phong của ngôi đền "Vũ Nữ Câm", tạo nên một thứ màu sắc vừa lộng lẫy vừa tàn úa. Ngôi đền nằm lọt thỏm giữa một rừng cây đại thụ, rễ cây chằng chịt như những con trăn khổng lồ đang cố siết chặt lấy những cột đá cổ. Không khí ở đây đặc quánh mùi gỗ mục, mùi nhang tàn và một thứ mùi ngai ngái khó tả, khiến người ta có cảm giác như đang hít thở bầu không khí của một thế kỷ trước.

Hoàng Bách bước xuống từ chiếc Tuk-tuk, đưa tay phủi bụi trên chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền, miệng không ngừng càm ràm:

"Ông già lái xe đó lừa mình chắc luôn. Chỗ này vừa bẩn vừa xa, có gì mà 'bí ẩn truyền đời' chứ? Đúng là phí tiền!"

Quốc Huy không đáp lời, tay anh ta đã lăm lăm chiếc gimbal với chiếc điện thoại đang ở chế độ quay 4K. Huy lướt đi như một bóng ma quanh sân đền, mắt không rời màn hình:

"Càng bẩn càng cổ thì view mới cao, Bách ạ. Ông nhìn mấy cái dây leo này đi, lên hình trông liêu trai lắm. Fan của tôi chắc chắn sẽ thích cái vibe này."

Mỹ Kỳ vừa bước xuống đã nhăn mặt vì đôi giày cao gót mắc kẹt giữa những khe đá lởm chởm. Cô nàng cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, giọng nũng nịu:

"An ơi, sao bà lại đòi vào cái chỗ này? Nhìn mấy bức tượng kia kìa, nhìn cứ như đang trừng mắt nhìn mình ấy, ghê chết đi được!"

Thiên An, nãy giờ vẫn đứng lặng yên ở cổng đền, không hề nghe thấy lời phàn nàn của Mỹ Kỳ. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Dây bình an bằng chỉ đỏ trên cổ tay cô bỗng dưng thắt lại, cảm giác nóng rát như có ai đó đang giữ chặt. An khẽ thì thầm:

"Mọi người ơi... hay là mình đi chỗ khác đi? Em thấy chỗ này cứ sao sao ấy. Với lại, ông chú lái xe dặn là không được vào điện thờ chính sau khi mặt trời lặn mà."

Bách "Bảnh" cười nhạt, tiến tới vỗ vai An:

"Bà ngoại em lại dạy em nhát gan thế à? Bọn mình là người hiện đại, có học thức, ai lại tin mấy cái lời dọa dẫm của mấy ông già làm tiền du khách. Đi, vào trong xem 'Nàng vũ công' của em đẹp đến mức nào mà người ta đồn ghê thế."

Cả nhóm bước vào điện chính. Bên trong tối om, chỉ có vài tia nắng le lói xuyên qua những lỗ hổng trên mái ngói, rọi thẳng vào trung tâm điện thờ. Ở đó, một bức tượng vũ công bằng đồng đen cao bằng người thật đang đứng trong tư thế múa Manora. Đôi tay uốn cong mềm mại đến mức phi thực tế, đầu đội mũ Chada sắc nhọn, và đặc biệt là đôi mắt... đôi mắt không được tạc bằng đồng mà dường như được khảm bằng hai viên đá đỏ rực, nhìn chằm chằm vào khoảng không.

"Oa... nhìn bộ móng tay kìa!" Mỹ Kỳ thốt lên, tiến lại gần. "Dài và sắc thật đấy, chắc là bằng đồng nguyên chất. Phải chi mình cũng có bộ nail đỉnh như thế này để đi dự tiệc."

Quốc Huy nhìn thấy "mỏ vàng" nội dung, liền ra hiệu cho Bách:

"Này Bách, làm tí trò cho clip nó xôm đi. Chứ đứng nhìn không thì nhạt lắm."

Bách liếc nhìn bức tượng, rồi nhìn sang Thiên An đang đứng run rẩy phía sau. Sự ngạo mạn của một gã công tử muốn chứng tỏ mình "trên cơ" cả thánh thần bắt đầu trỗi dậy. Bách cười khẩy, rút ra một tờ 1000 Baht đặt lên bàn thờ:

"Nghe nói bà này linh lắm đúng không? Nếu bà ấy linh thật thì chắc cũng hiểu tiếng người nhỉ? Bây giờ thế này, tôi cá với ông Huy 200 đô, đứa nào dám tát vào mặt bức tượng này một cái mà không bị làm sao, thì đứa đó thắng. Sao?"

Cả không gian bỗng chốc im bặt. Đến cả tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cũng dường như ngừng hẳn.

Thiên An hốt hoảng lao tới giữ tay Bách:

"Anh điên rồi! Anh không tin thì thôi nhưng đừng có làm loạn. Đây là nơi tôn nghiêm, anh không thể xúc phạm người ta như vậy được!"

"Xúc phạm?" Bách gạt tay An ra, giọng đầy mỉa mai. "Một đống đồng cũ nát này mà em gọi là 'người ta'? An ơi là An, thời đại nào rồi. Anh tát nó một cái, nếu nó biết đau hay biết hiện hồn lên bóp cổ anh, anh còn nể. Chứ cứ đứng trơ ra đấy thì chỉ là cục sắt thôi."

Mỹ Kỳ cũng cười hùa theo:

"Thôi mà An, anh Bách chỉ đùa tí cho vui thôi mà. Làm gì mà căng thẳng thế."

Quốc Huy thì đã chuẩn bị sẵn góc máy đẹp nhất:

"Chốt kèo nhé Bách! Tôi quay lại hết đấy, không quỵt tiền được đâu."

Bách bước tới gần bức tượng hơn. Khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi trầm hương cũ kỹ hòa lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của vũ nữ. Trong một giây, Bách cảm thấy đôi mắt đó dường như vừa chớp nhẹ, nhưng anh tự trấn an mình là do ảo giác ánh sáng.

Anh giơ tay lên, lòng bàn tay mở rộng. Sự phấn khích của một kẻ thích phá vỡ những quy tắc cấm kỵ làm tim anh đập nhanh.

"Xin lỗi nhé, chị gái đồng!"

Chát!

Tiếng tát vang lên khô khốc, xé toạc sự tĩnh lặng của điện thờ. Cú tát mạnh đến mức bàn tay Bách đỏ ửng lên, và chiếc mũ Chada trên đầu bức tượng khẽ rung rinh.

Bách quay lại nhìn Huy, giơ hai tay lên đầy đắc thắng:

"Thấy chưa? Có con ma nào hiện lên không? Có sấm sét đùng đùng không? 200 đô nhé bạn hiền!"

Huy cười lớn, giơ ngón tay cái:

"Đỉnh! Clip này mà lên xu hướng thì anh em mình nổi như cồn."

Nhưng Mỹ Kỳ đột nhiên im bặt. Nụ cười trên môi cô đông cứng lại. Cô nhìn vào chiếc gương nhỏ đang cầm trên tay để dặm lại phấn, rồi nhìn sang bức tượng.

"Anh Bách... bức tượng..."

"Tượng sao? Nó rụng răng à?" Bách vẫn cười cợt.

"Không... cái tay của nó... ban nãy nó uốn cong sang bên trái mà... sao bây giờ..."

Cả nhóm nhìn lại. Bức tượng vẫn đứng đó, vẫn là tư thế múa Manora quen thuộc. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, dường như cánh tay đồng đang uốn cong kia đã hạ thấp xuống vài centimet, và lòng bàn tay của nó hiện tại không còn hướng lên trời nữa, mà đang xoay thẳng về phía Hoàng Bách, như thể đang chờ đợi một nhịp múa tiếp theo để đáp trả.

Thiên An khuỵu xuống, đôi môi run rẩy:

"Mọi người không thấy sao? Nó... nó vừa mới mỉm cười."

Bách nhìn kỹ lại gương mặt bức tượng. Vẫn là đôi môi bằng đồng đen lạnh lẽo, nhưng ở khóe miệng, dường như có một vết nứt nhỏ vừa mới xuất hiện, kéo dài lên tận mang tai, tạo thành một nụ cười méo mó, đầy căm hận.

Gió từ đâu tràn vào điện thờ, thổi tung những dải lụa cũ nát treo trên trần nhà. Tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng cười lanh lảnh của một người đàn bà bị cắt lưỡi, u uất và đầy oán khí. Bách chợt thấy lạnh buốt ở gáy, một cảm giác lạnh lẽo không phải do gió, mà giống như có ai đó vừa áp đôi móng tay dài sắc lạnh vào làn da anh.

Anh rùng mình, cố giữ vẻ bình tĩnh cuối cùng:

"Thôi, xem thế đủ rồi. Đi về thôi, chỗ này hôi hám quá, làm tôi thấy buồn nôn."

Cả nhóm vội vã thu dọn đồ đạc để rời đi. Không ai để ý rằng, trên nền gạch bám đầy bụi bặm nơi bức tượng đang đứng, xuất hiện những dấu chân nhỏ xíu, màu đỏ thẫm như máu tươi, bắt đầu nối đuôi nhau đi theo sau gót giày của Hoàng Bách.

Khi bước ra khỏi cổng đền, bầu trời đã tối sầm lại từ lúc nào. Ông lái xe Tuk-tuk không còn ở đó. Chiếc xe nằm chơ vơ bên vệ đường, chìa khóa vẫn còn cắm trên ổ, nhưng ghế lái trống trơn, chỉ còn lại một chiếc móng tay bằng đồng dài ngoằng đặt ngay ngắn trên nệm xe.

Tiếng nhạc tỳ bà Thái Lan bỗng dưng vang lên từ phía rừng sâu, dìu dắt, réo rắt nhưng mang theo một nhịp điệu chết chóc. Hoàng Bách bước lên xe, tay run run vặn chìa khóa, nhưng trong gương chiếu hậu, anh không thấy mặt mình, mà chỉ thấy một bóng người mặc đồ vũ công rực rỡ đang ngồi ngay ở ghế sau, đôi tay gầy guộc đang từ từ đưa lên vuốt ve mái tóc anh.