Ánh đèn neon trong phòng khách sạn chớp tắt liên hồi theo từng nhịp tim của Hoàng Bách. Anh nhìn trân trối vào Quốc Huy – người bạn thân từ thuở nối khố giờ đây đang biến dạng ngay trước mắt. Huy đứng trên những đầu ngón chân, một tư thế mà một gã lười vận động như anh ta không bao giờ làm được. Những sợi chỉ đỏ từ các lỗ thủng trên cổ Huy căng lên, rung bần bật như dây đàn, kéo giật cơ thể anh ta lên cao. Mỗi lần sợi chỉ giật mạnh, tiếng xương khớp của Huy lại kêu lên rắc rắc, nghe như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy giữa đêm thanh vắng.
"Huy! Tỉnh lại đi! An ơi, làm gì đó đi!" – Bách gào lên, giọng anh lạc đi vì kinh hãi. Anh muốn lao tới cắt đứt những sợi chỉ quái quỷ kia, nhưng đôi chân lại nặng chì như bị đổ măng tông.
Thiên An không đáp lời, cô đang quỳ sụp dưới sàn, hai tay đan chặt vào nhau, miệng đọc kinh dồn dập. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán cô, hòa cùng nước mắt. Xâu chuỗi chỉ đỏ trên tay An bỗng dưng đứt tung, những hạt gỗ bắn tung tóe khắp phòng. Cô ngước nhìn Bách, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng:
"Không kịp rồi Bách... Nàng đã chiếm lấy phần hồn của Huy để làm con rối dẫn đường. Mình phải chạy khỏi căn phòng này ngay lập tức, nếu không tất cả sẽ bị nhốt vào buổi diễn này mãi mãi!"
Huy đột nhiên mở mắt. Nhưng đó không còn là đôi mắt của Huy. Hai nhãn cầu trắng dã, không có con ngươi, rỉ ra một thứ nước vàng nhợt bốc mùi hôi thối của xác cầm canh. Anh ta nở một nụ cười kéo xếch đến tận mang tai, rồi giọng nói của Mỹ Kỳ lại vang lên từ lồng ngực Huy, lanh lảnh và đầy mỉa mai:
"Chạy đi đâu? Sân khấu rộng lớn thế này... sao khán giả lại bỏ về sớm vậy?"
Cánh cửa phòng vốn đang bị cào sột soạt bởi những chiếc móng đồng bỗng dưng bật tung. Một luồng gió lạnh buốt từ hành lang tràn vào, thổi bay những tấm rèm cửa trắng muốt, khiến chúng bay vật vờ như những tấm vải liệm. Bách nắm lấy tay An, kéo cô lao ra ngoài hành lang.
Khách sạn boutique vốn sang trọng này giờ đây biến đổi hoàn toàn. Những bức tường giấy dán hoa văn châu Âu đã bị thay thế bằng những mảng tường đá ẩm mốc, rêu xanh phủ kín. Hành lang không còn là lối đi thẳng tắp dẫn ra thang máy, mà nó uốn lượn, kéo dài vô tận vào bóng tối. Những chiếc đèn tường hình ngọn nến le lói ánh sáng xanh lét, soi rõ hàng chục bức tượng vũ nữ bằng đá đứng dọc hai bên đường.
"Bách, đừng nhìn vào mắt chúng!" – An hét lên khi thấy Bách vô thức quay sang nhìn một bức tượng.
Nhưng đã quá muộn. Khi Bách vừa lướt qua, những bức tượng đá đó khẽ cử động cổ, tiếng đá cọ xát vào nhau nghe rợn người. Chúng không đuổi theo, mà chỉ đứng đó, đưa những bàn tay đá uốn cong ra, tạo thành một vòm cổng dài dằng dặc như đang mời gọi họ đi sâu hơn vào cõi chết.
Họ chạy. Tiếng bước chân nện xuống thảm đỏ vang lên những tiếng bộp... bộp nặng nề. Bách nhận ra một điều kỳ quái: dù họ chạy nhanh đến thế nào, họ vẫn liên tục đi qua căn phòng số 404. Cánh cửa phòng vẫn mở toang, và bên trong, bóng dáng Quốc Huy vẫn đang múa điệu múa rối trên nền nhạc tỳ bà ai oán.
"Lặp lại rồi... chúng ta bị nhốt trong vòng lặp của hành lang này rồi!" – Bách dừng lại, thở hồng hộc. Anh nhìn vào đồng hồ điện thoại: 3 giờ 15 phút. Anh chạy tiếp một đoạn dài, rồi nhìn lại: vẫn là 3 giờ 15 phút. Thời gian đã ngưng đọng ở khoảnh khắc quỷ ám này.
"Bách, nhìn kìa!" – An chỉ vào cuối hành lang phía trước.
Một bóng trắng đang lướt đi. Đó là Mỹ Kỳ. Cô không còn mặc chiếc váy hiệu lộng lẫy nữa, mà khoác trên mình bộ phục sức vũ nữ dát vàng rực rỡ nhưng đã xỉn màu. Cô múa điêu luyện, từng bước chân nhẹ như tơ lướt trên mặt thảm. Mỹ Kỳ quay lại nhìn họ, gương mặt cô thanh tú nhưng nhợt nhạt, đôi môi đỏ rực như máu tươi.
"An... Bách... cứu Kỳ với..." – Giọng cô thầm thì như tiếng gió lùa qua khe cửa, rồi ngay lập tức, gương mặt cô biến dạng, trở nên nhăn nheo như một xác ướp nghìn năm. – "Hoặc là... ở lại đây múa với Kỳ cho vui!"
Mỹ Kỳ bỗng nhiên lao vút về phía họ với tốc độ kinh hồn. Đôi tay cô vươn dài ra, những chiếc móng đồng sắc lẹm nhắm thẳng vào mắt Bách. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thiên An rút từ trong túi áo ra một nắm muối trộn lẫn với bột nghệ – thứ mà cô đã âm thầm chuẩn bị từ trước – và ném mạnh về phía cái bóng.
Một tiếng rít chói tai vang lên khi nắm bột chạm vào Mỹ Kỳ. Cái bóng trắng tan biến thành một làn khói đen kịt. Nhưng sự giải thoát chỉ diễn ra trong giây lát. Hành lang bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những bức tường đá bắt đầu khép lại, thu hẹp lối đi. Những bức tượng vũ nữ ban nãy còn đứng yên giờ đây đã bước xuống khỏi bệ, chúng vây quanh hai người, những bàn tay đá vươn ra, lạnh buốt và cứng rắn.
"An, trèo lên lối thoát hiểm!" – Bách chỉ vào một ô cửa nhỏ ở phía trên cao, vốn là cửa thông gió cũ của khách sạn.
Anh dùng hết sức bình sinh, nâng An lên. Cô leo lên được, rồi đưa tay kéo Bách. Ngay khi gót giày của Bách vừa rời khỏi mặt sàn, hàng chục bàn tay đá đã chộp lấy vị trí anh vừa đứng, bóp nát mảng thảm dưới chân.
Họ bò dọc theo đường ống thông gió tối om, mùi bụi bặm và mùi gỗ mục nồng nặc. Bách có thể nghe thấy tiếng nhạc tỳ bà vẫn vang lên ngay phía sau lưng, và tiếng móng tay đồng cào vào lớp kim loại của đường ống: sột... sạt... sột... sạt...
Sau một hồi bò trong tuyệt vọng, họ thoát ra được một gian phòng rộng lớn hơn. Bách nhảy xuống trước, rồi đỡ An. Khi ánh đèn pin yếu ớt từ điện thoại soi lên, cả hai rụng rời chân tay. Đây không phải là một phòng khách sạn nào cả. Đây là gian hậu đài của một sân khấu kịch cổ. Xung quanh họ là hàng trăm bộ trang phục múa, những chiếc mặt nạ Khon treo lủng lẳng trên vách gỗ, và vô số những chiếc mũ Chada được xếp ngay ngắn trên kệ, nhìn xa như những cái đầu người bị chặt nằm xếp lớp.
Ở giữa căn phòng, có một tấm gương lớn phủ bụi mờ. Bách tiến lại gần, hy vọng tìm thấy một lối thoát khác, nhưng khi anh nhìn vào gương, anh thấy bóng mình đang đứng cạnh một người phụ nữ khác. Không phải An.
Người phụ nữ đó đứng sau lưng Bách, đôi tay trắng bệch đang nhẹ nhàng đặt lên đầu anh, nâng chiếc mũ Chada bằng đồng nặng trĩu để đội lên đầu anh. Điều đáng sợ nhất là, trong thế giới thực, Bách cảm nhận rõ ràng có một sức nặng nghìn cân đang đè xuống cổ mình, và chiếc mũ ấy bắt đầu xuất hiện, từ từ hiện hình từ hư vô ngay trên đỉnh đầu anh.
"Nàng đã chọn được kép chính cho vở diễn tối nay rồi." – Một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía góc phòng tối.
Ông lão lái xe Tuk-tuk buổi chiều bỗng xuất hiện từ sau những tấm rèm nhung đỏ nát. Ông ta không còn vẻ sợ sệt nữa, mà mặc trên người bộ đồ quản lý sân khấu cũ kỹ, đôi mắt nhìn Bách với sự thương hại lẫn ghê tởm. Ông ta cầm một chiếc dùi trống, gõ mạnh vào một chiếc chiêng đồng.
Oong...
Tiếng chiêng vang lên, tấm rèm nhung đỏ trước mặt họ từ từ kéo sang hai bên, để lộ ra một sân khấu rực rỡ ánh đèn dầu. Phía dưới khán phòng, hàng trăm hàng ghế không có người ngồi, nhưng Bách vẫn nghe thấy tiếng vỗ tay rào rào vang lên từ hư không. Và ở giữa sân khấu, Quốc Huy và Mỹ Kỳ đã đứng sẵn đó, cơ thể họ được liên kết với nhau bằng những sợi chỉ đồng, chờ đợi "vị khách cuối cùng" bước vào vị trí.
Bách nhìn xuống bàn tay mình, vết đen bầm tím ban nãy giờ đã vỡ ra, để lộ một chiếc móng đồng đang từ từ nhú ra từ bên trong thịt da anh. Cơn đau thấu xương khiến anh quỵ xuống, nhưng một lực đẩy vô hình từ phía sau lại bắt anh phải đứng dậy, bước từng bước một về phía sân khấu tử thần kia.
Thiên An định lao tới giữ Bách lại, nhưng ông lão lái xe đã giơ một bàn tay lên ngăn cản:
"Cô bé, vở kịch đã bắt đầu. Nếu cô can thiệp, cô sẽ là người tiếp theo phải múa điệu múa của người chết này đấy."
Bách bước lên sân khấu, ánh đèn rọi thẳng vào mặt anh. Anh thấy hàng ngàn con mắt từ bóng tối phía dưới khán phòng đang nhìn chằm chằm vào mình. Khi anh nhìn xuống chân, sân khấu không phải làm bằng gỗ, mà nó được lót bằng hàng vạn móng tay đồng sắc nhọn đang chĩa ngược lên trên, chờ đợi những bước chân nhảy múa của họ dẫm xuống để bắt đầu một "bữa tiệc" máu.