MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết HồnChương 9: Chiếc điện thoại tự quay clip lúc 3 giờ sáng

Tour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết Hồn

Chương 9: Chiếc điện thoại tự quay clip lúc 3 giờ sáng

1,441 từ · ~8 phút đọc

Cả trung tâm thương mại Siam Paragon vốn rực rỡ ánh đèn bỗng chốc trở thành một mê cung tĩnh mịch đến rợn người. Sau sự biến mất kỳ quái của Mỹ Kỳ và màn "diễu hành" của những con ma nơ canh vô hồn, không gian như bị bóp nghẹt bởi một loại áp suất vô hình. Bách, Huy và An bị nhân viên an ninh hộ tống ra ngoài trong sự hỗn loạn. Cảnh sát ập đến, nhưng tuyệt nhiên không có một dấu vết nào của Mỹ Kỳ ngoài vũng chất lỏng đen ngòm đã bốc hơi gần hết trên sàn đá.

Họ bị đưa về đồn cảnh sát để lấy lời khai, nhưng ai cũng biết, những gì họ kể ra chỉ khiến người ta tin rằng nhóm du khách này đang chơi đồ hoặc bị ảo giác do say nắng. Cuối cùng, vì không có bằng chứng tội phạm, họ được cho phép trở về khách sạn dưới sự giám sát từ xa.

Đêm đó, khách sạn trở nên lạnh lẽo lạ thường. Huy và Bách không dám ngủ riêng, họ dồn hết sang phòng của Bách, nằm vật vờ trên hai chiếc giường đơn, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà. Thiên An ngồi xếp bằng trên ghế sofa, tay nắm chặt xâu chuỗi chỉ đỏ, đôi môi liên tục lẩm nhẩm những lời cầu nguyện mà bà ngoại từng dạy.

"Bách này... ông có nghĩ là... Kỳ chết rồi không?" – Huy lên tiếng, giọng khản đặc. Chiếc điện thoại – vật bất ly thân của hắn – giờ đây bị ném sang góc giường như một sinh vật tà ác.

"Im đi Huy. Nó chỉ bị bắt đi thôi... chắc là một vụ bắt cóc tinh vi nào đó." – Bách trả lời, nhưng chính anh cũng thấy lời nói của mình sáo rỗng. Vết đen trong lòng bàn tay anh bắt đầu ngứa ngáy, một cơn ngứa từ tận xương tủy, như có hàng ngàn con kiến đang bò bên trong.

Đồng hồ trên tường nhích dần về phía con số 3.

Trong cơn lơ mơ giữa thực và ảo, Bách nghe thấy tiếng tích... tích... rất nhẹ. Ban đầu anh tưởng là tiếng nước nhỏ giọt, nhưng rồi anh nhận ra đó là tiếng màn hình điện thoại được chạm vào. Anh hé mắt nhìn. Chiếc điện thoại của Huy đang nằm ở góc giường bỗng dưng sáng rực lên. Ánh sáng xanh lét chiếu hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Huy đang ngủ say sưa vì quá mệt mỏi.

Cái điện thoại tự động mở khóa. Ứng dụng camera bật lên.

Bách nín thở, cơ thể cứng đờ không dám cử động. Anh thấy chiếc điện thoại từ từ bay lên khỏi mặt nệm. Không, nó không bay, mà là có một bàn tay mờ ảo, trong suốt như khói nhưng lại lộ rõ những chiếc móng đồng dài ngoằng đang cầm lấy nó. Chiếc điện thoại xoay ngang, ống kính hướng thẳng về phía Huy.

Trên màn hình điện thoại mà Bách nhìn thấy từ xa, chế độ quay phim đã được kích hoạt. Thời gian bắt đầu nhảy: 00:01... 00:02... 00:03...

Điều kinh hoàng nhất không phải là cái điện thoại tự quay, mà là những gì hiện lên trên màn hình. Qua ống kính điện thoại, chiếc giường của Huy không chỉ có mình hắn. Có một bóng người phụ nữ đang bò lồm cồm trên người Huy. Cô ta mặc bộ đồ vũ nữ rách nát, mái tóc đen dài phủ kín mặt, đôi chân vặn vẹo đang quấn chặt lấy eo Huy như một con trăn.

Bách muốn hét lên, muốn lao tới cứu bạn, nhưng một lực lượng vô hình nào đó ghì chặt anh xuống giường. Anh thấy cái bóng trong màn hình điện thoại từ từ ngẩng đầu lên. Cô ta không có mặt. Chỗ vốn là mắt, mũi, miệng chỉ là một khối thịt phẳng lì, trắng bệch như bột phấn, ngoại trừ một cái khe nhỏ đang rỉ máu.

Cái bóng ấy đưa một ngón tay với móng đồng sắc lẹm lên môi, ra hiệu "suỵt" về phía Bách.

Đúng 3 giờ sáng, chuông điện thoại của Bách vang lên một tiếng "tinh".

Đó là thông báo tin nhắn từ tài khoản mạng xã hội của Quốc Huy. Bách run rẩy với lấy điện thoại của mình. Một đoạn clip ngắn vừa được gửi vào nhóm chung của cả bốn người. Anh bấm mở trong sự kinh hoàng tột độ.

Đoạn clip bắt đầu bằng cảnh quay cận mặt Huy đang ngủ, hơi thở khò khè. Sau đó, góc quay từ từ lùi ra xa, để lộ một bóng trắng đang ngồi trên ngực Huy, hai tay cô ta đang luồn vào cổ họng anh. Tiếng nhạc tỳ bà Thái Lan bỗng dưng vang lên trong đoạn clip, lúc nhanh lúc chậm, dồn dập như tiếng trống trận.

Trong clip, bóng trắng ấy đột ngột quay ngoắt lại nhìn vào camera. Lần này, mặt cô ta biến thành mặt của Mỹ Kỳ, nhưng đôi mắt bị khâu kín bằng những sợi chỉ đồng đỏ rực. Mỹ Kỳ trong clip bắt đầu múa. Những khớp xương của cô kêu lên răng rắc vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh. Cô múa trên ngực Huy, mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến lồng ngực Huy lún sâu một cách đau đớn, nhưng Huy vẫn không hề tỉnh giấc.

"Huy! Tỉnh dậy! Huy ơi!" – Bách cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp, anh hét lên và nhào sang giường bên cạnh.

Huy giật mình tỉnh dậy, mặt mày ngơ ngác: "Cái gì... chuyện gì thế Bách?"

Thiên An cũng bật dậy, lao đến bật hết đèn trong phòng lên. Ánh sáng tràn ngập, cái bóng trắng biến mất, chiếc điện thoại của Huy rơi bịch xuống nệm, màn hình vẫn còn đang ở chế độ quay phim.

"Ông... ông nhìn cổ ông đi..." – Bách chỉ vào cổ Huy, tay run bần bật.

Huy chạy vào gương nhà tắm. Trên cổ anh, mười vết móng tay dài hằn sâu vào da thịt, máu rỉ ra thành từng giọt tím bầm. Không phải vết bầm bình thường, mà là mười lỗ thủng nhỏ li ti, như thể có ai đó vừa dùng những chiếc móng đồng dài đâm xuyên qua để điều khiển anh như một con rối.

Huy quỵ xuống sàn nhà tắm, nôn thốc nôn tháo ra một thứ nước đen đặc, lẫn trong đó là những cánh hoa nhài héo úa và hôi thối.

"Nó không buông tha chúng ta đâu... nó đang quay phim chúng ta..." – Huy lảm nhảm, ánh mắt dại đi.

Thiên An cầm lấy chiếc điện thoại của Huy, định xóa đoạn clip vừa được quay. Nhưng dù cô có nhấn nút xóa bao nhiêu lần, đoạn clip vẫn cứ tự động được gửi đi. Nó không chỉ gửi cho Bách, cho An, mà nó đang tự động đăng tải lên trang cá nhân của Huy với tốc độ chóng mặt.

Dưới phần bình luận, hàng ngàn lượt xem tăng lên theo từng giây. Những bình luận từ người dùng Thái Lan bắt đầu hiện ra, nhưng lần này không còn là những lời chửi rủa. Tất cả bình luận chỉ là một dòng chữ duy nhất, lặp đi lặp lại hàng nghìn lần, phủ kín màn hình:

"The stage is set. The dancers are ready." (Sân khấu đã sẵn sàng. Các vũ công đã chuẩn bị xong.)

Đột nhiên, từ phía ngoài hành lang khách sạn, tiếng gõ cửa vang lên. Cộc... cộc... cộc... Nhịp nhàng, đều đặn như nhịp phách của một bản nhạc cổ điển.

Bách nhìn qua lỗ nhỏ trên cánh cửa gỗ. Hành lang trống không, nhưng dưới chân cửa, một dòng nước đen ngòm đang từ từ chảy vào phòng. Và trong dòng nước ấy, trôi nổi hàng chục chiếc móng tay bằng đồng, chúng tự động di chuyển, cào sột soạt vào lớp gỗ cửa như muốn tìm cách lách vào bên trong.

Nhưng điều khiến Bách rụng rời nhất chính là tiếng hát vẳng lại từ phía sau lưng anh, ngay trong căn phòng kín mít này. Giọng hát của Mỹ Kỳ, thanh mảnh nhưng đầy oán khí, đang ngân nga bài dân ca Thái Lan mà họ đã nghe ở ngôi đền.

Anh từ từ quay lại, và thấy Quốc Huy đang đứng giữa phòng, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng tay chân lại đang bắt đầu uốn éo theo những tư thế múa không tưởng, trong khi những lỗ thủng trên cổ anh bắt đầu luồn ra những sợi chỉ đỏ, nối thẳng lên trần nhà tối đen như một con rối thực thụ.