MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết HồnChương 8: Vết bầm hình bàn tay trên cổ chân Mỹ Kỳ

Tour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết Hồn

Chương 8: Vết bầm hình bàn tay trên cổ chân Mỹ Kỳ

1,610 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng ban mai rực rỡ của Bangkok len lỏi qua khe rèm, nhưng nó không mang lại cảm giác ấm áp thường lệ cho căn phòng 404. Hoàng Bách giật mình tỉnh dậy trên sàn nhà tắm lạnh lẽo. Đầu anh đau như búa bổ, và toàn thân rệu rã như vừa trải qua một cuộc vận động quá sức. Anh hốt hoảng nhìn vào bồn tắm; nước đã cạn sạch, chiếc móng tay đồng hay dòng chữ trên gương đều biến mất không dấu vết.

"Chết tiệt, mình say đến mức ảo giác thật rồi sao?" – Bách lầm bầm, cố gắng đứng dậy. Anh soi gương, thấy mặt mình tái nhợt, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ vì thiếu ngủ. Vết đen trong lòng bàn tay vẫn còn đó, nhưng nó không còn đau nhức mà chuyển sang một màu tím thẫm quái dị, trông giống như một vết bầm sâu dưới da.

Tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Là tiếng của Quốc Huy.

"Bách ơi! Dậy mau, đi ăn sáng rồi đi Siam! Clip đêm qua nổ view thật rồi ông ạ, mười mấy nghìn bình luận rồi này!"

Bách mở cửa, cố gắng lấy lại vẻ mặt bình thường nhất có thể. Huy và Mỹ Kỳ đã đứng sẵn ở hành lang, ăn mặc lộng lẫy như thể sắp đi thảm đỏ. Mỹ Kỳ diện một chiếc váy ngắn ôm sát, khoe đôi chân dài miên man, nhưng hôm nay cô không đeo chiếc lắc chân bạc yêu thích.

"Sáng sớm làm gì mà hăng thế?" – Bách hỏi, mắt dán vào chiếc điện thoại trên tay Huy.

"Ông xem này, dân mạng Thái Lan nhảy vào chửi dữ lắm, nhưng mà càng chửi view càng tăng. Họ bảo mình xúc phạm 'Nàng Manora', rồi thì 'điềm gở sẽ bám theo'..." – Huy cười khoái chí, chẳng mảy may quan tâm đến nội dung những lời nguyền rủa đó. – "Kệ họ chứ, mình có tiền, có view là được."

Cả nhóm kéo nhau xuống nhà hàng buffet. Thiên An đã ngồi đó từ bao giờ, trước mặt cô là một đĩa trái cây chưa đụng đến và một cuốn sổ tay nhỏ. Thấy cả nhóm đi tới, cô vội vàng khép sổ lại, ánh mắt lo âu nhìn quét qua từng người. Khi ánh mắt cô dừng lại ở cổ chân của Mỹ Kỳ, sắc mặt An chợt biến đổi.

"Kỳ... chân bà bị sao thế?" – An hỏi, giọng run run.

Mỹ Kỳ cúi xuống nhìn cổ chân trái của mình. Một vạch bầm tím lớn hiện rõ trên làn da trắng sứ. Lúc đầu, nó chỉ là một vết tím bầm bình thường, nhưng dưới ánh đèn neon của nhà hàng, những người còn lại đều nhìn thấy rõ ràng: Vết bầm đó có hình dạng của một bàn tay người với những ngón tay dài bất thường, đang siết chặt lấy cổ chân cô. Năm đầu ngón tay thậm chí còn lộ rõ những vết lún sâu vào da thịt, như thể có ai đó vừa mới buông tay ra.

"Ơ... chắc đêm qua say quá tôi va vào cạnh giường thôi." – Mỹ Kỳ cười gượng, lấy tay xoa xoa vết bầm. – "Nhưng lạ thật, nó không đau, chỉ thấy... hơi lạnh lạnh."

"Lạnh?" – Bách chột dạ, nhớ lại cảm giác bàn tay từ bồn tắm lôi mình đi đêm qua.

"Ừ, cứ như là chườm đá vậy ấy. Mà thôi, chút nữa đi shopping tôi mua cái băng cá nhân bản to dán vào là xong. Đừng có nhìn tôi như nhìn quái vật vậy, An!" – Mỹ Kỳ bực bội đứng dậy đi lấy thức ăn.

Trong suốt bữa sáng, không khí giữa bốn người trở nên ngột ngạt lạ thường. Bách cố gắng nuốt miếng bánh mì nhưng cảm giác như đang nhai rơm. Mỗi khi anh cử động tay, vết đen trong lòng bàn tay lại giật thót một cái theo nhịp tim. Quốc Huy thì mải mê đọc bình luận, đôi lúc lại cười khẩy.

"Này, có một đứa bình luận bằng tiếng Việt này." – Huy đọc to. – "'Nếu thấy vết bầm hình bàn tay, đừng cố xóa nó, hãy quay lại nơi bắt đầu trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn'. Tụi này rảnh thật, viết như tiểu thuyết kinh dị vậy."

Thiên An buông nĩa, hơi thở dồn dập:

"Huy, đưa tôi xem bình luận đó!"

"Kìa An, bà lại định làm bà đồng à? Ăn đi rồi còn đi chơi." – Bách gạt đi, nhưng thâm tâm anh bắt đầu dậy sóng. Anh nhớ đến dòng chữ trên gương tối qua: Stay for the show. Nếu đây thực sự là một buổi diễn, thì ai là khán giả, và ai là đạo cụ?

Sau bữa sáng, cả nhóm bắt taxi đến khu trung tâm thương mại Siam Paragon. Sự náo nhiệt, ồn ào và lộng lẫy của trung tâm mua sắm sầm uất nhất Bangkok dường như đã xua tan phần nào nỗi sợ hãi. Mỹ Kỳ lao vào những cửa hàng đồ hiệu, thử hết bộ này đến bộ khác. Cô dường như đã quên mất vết bầm trên cổ chân, cho đến khi bước vào phòng thử đồ của một cửa hàng thời trang cao cấp.

"Bách ơi, Huy ơi! Xem bộ này được không?" – Mỹ Kỳ lên tiếng từ bên trong phòng thay đồ.

Không có tiếng trả lời. Bên ngoài im lặng một cách lạ thường. Mỹ Kỳ nhíu mày, cô kéo tấm rèm ra nhưng bên ngoài cửa hàng vốn đang tấp nập khách khứa bỗng chốc vắng lặng không một bóng người. Ánh đèn halogen sang trọng chuyển sang một màu vàng đục và bắt đầu nhấp nháy.

"Này, đừng có giỡn dai thế chứ?" – Mỹ Kỳ lo lắng bước ra ngoài.

Cô nhìn vào dãy gương lớn áp tường. Trong gương, cô thấy mình đang mặc một chiếc váy lụa đỏ rực rỡ, nhưng khi nhìn xuống thực tế, cô vẫn đang mặc bộ đồ cũ. Kinh hoàng hơn, trong gương, vết bầm trên cổ chân cô không còn là màu tím nữa. Nó là một bàn tay bằng đồng đen xì, móng tay dài sắc nhọn đang từ từ bò ngược lên bắp chân cô.

Mỹ Kỳ hét lên, cúi xuống nhìn chân mình. Không có gì cả, vẫn chỉ là vết bầm cũ. Nhưng khi cô ngước lên gương lần nữa, người vũ công hôm nọ ở ngôi đền đang đứng ngay sau lưng cô. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Mỹ Kỳ qua tấm gương, và đôi bàn tay của nó đang nhẹ nhàng đặt lên vai cô, như thể đang chỉnh sửa tư thế cho một người mẫu.

Một cơn đau nhức nhối truyền từ cổ chân lên tận đại não. Mỹ Kỳ gục xuống, hai tay cô vô thức giơ lên, uốn cong theo đúng điệu bộ của người vũ công trong gương. Xương khớp của cô phát ra những tiếng rắc, rắc khô khốc. Cô muốn hét lên cầu cứu nhưng cổ họng như bị lấp đầy bởi bột phấn trắng xóa.

Phía bên ngoài, Bách, Huy và An đang đứng chờ thì bỗng thấy nhân viên cửa hàng chạy toán loạn ra ngoài.

"Có chuyện gì vậy?" – Bách túm lấy một người hỏi bằng tiếng Anh.

"Trong phòng thử đồ... máu... có máu chảy ra!" – Người nhân viên mặt cắt không còn giọt máu, chỉ tay về phía khu vực Mỹ Kỳ đang đứng.

Cả ba lao vào. Khi Bách giật tung tấm rèm phòng thay đồ số 3, anh sững sờ. Mỹ Kỳ không có ở đó. Chỉ có bộ quần áo cô vừa thử nằm vung vãi trên sàn, thấm đẫm một loại chất lỏng màu đen bốc mùi tanh nồng. Trên tấm gương lớn của phòng thử đồ, một vết bàn tay bằng máu in rõ mồn một, nhưng điều đáng sợ nhất là vết máu đó nằm ở... phía bên trong mặt kính, như thể có ai đó đã áp tay vào gương từ thế giới bên kia.

"Kỳ đâu? Mỹ Kỳ!" – Quốc Huy gào lên, nhìn quanh quất.

"Nhìn kìa!" – Thiên An chỉ tay lên trần nhà.

Giữa những khe hở của hệ thống thông gió hiện đại, một dải lụa đỏ của trang phục múa Manora đang từ từ bị kéo vào trong, kèm theo đó là tiếng cười khúc khích lanh lảnh vang vọng khắp không gian rộng lớn của trung tâm thương mại. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi Quốc Huy rung lên bần bật. Một thông báo livestream mới hiện lên từ tài khoản cá nhân của chính Mỹ Kỳ, dù điện thoại của cô vẫn đang nằm trong túi xách dưới sàn.

Huy run rẩy bấm vào xem. Màn hình hiển thị một không gian tối tăm, chỉ có ánh sáng từ chiếc mũ Chada lấp lánh. Mỹ Kỳ đang đứng đó, gương mặt cô bị tô trét phấn trắng đến biến dạng, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Cô đang thực hiện một điệu múa quay cuồng giữa những bức tượng đồng đen.

Đột nhiên, Mỹ Kỳ trong livestream quay mặt về phía ống kính, đôi môi cô mấp máy phát ra một âm thanh kỳ lạ, và ngay lập tức, tất cả những ma nơ canh trong cửa hàng đồng loạt quay đầu lại, nhìn trừng trừng vào ba người họ với nụ cười giống hệt như người vũ nữ ở ngôi đền cổ. Những con ma nơ canh vô tri bắt đầu bước xuống khỏi bục trưng bày, những bước chân nhựa cứng đờ nện xuống sàn nhà tạo thành một nhịp điệu múa rợn người.