Tiếng gào thét của Hoàng Bách nghẹn lại nơi cổ họng khi một bàn tay ấm nóng chộp lấy vai anh. Bách vung tay định đấm trả trong vô thức, nhưng một giọng nói quen thuộc đã kéo anh trở lại thực tại:
"Này! Bách! Anh làm sao vậy? Tỉnh lại đi!"
Bách bừng tỉnh. Trước mắt anh không còn là khu rừng già u ám hay cái xác vặn vẹo của Mỹ Kỳ treo trên cành cây bồ đề. Anh đang đứng giữa sảnh chờ lộng lẫy của khách sạn boutique tại trung tâm Bangkok. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng dịu nhẹ, và tiếng nhạc lounge du dương át đi tiếng nhạc tỳ bà quái đản trong đầu anh.
"Anh đứng thẫn thờ ở đây năm phút rồi đó. Gọi không thưa, mắt thì cứ trợn ngược lên. Say nắng à?" – Quốc Huy nhìn anh với vẻ lo lắng, tay vẫn cầm chiếc điện thoại đang sạc pin dự phòng.
Bách đưa tay lên trán, mồ hôi vã ra như tắm. Anh nhìn sang bên cạnh, Mỹ Kỳ đang ngồi trên ghế sofa da, tay cầm gương nhỏ dặm lại son, hoàn toàn lành lặn. Thiên An thì đang loay hoay với đống hành lý, gương mặt vẫn còn chút nhợt nhạt nhưng rõ ràng là họ đã về đến khách sạn an toàn.
"Chúng ta... về bằng cách nào?" – Bách lắp bắp hỏi.
"Thì bắt xe Grab chứ sao! Cái lão Tuk-tuk đó biến đâu mất tiêu, làm tụi mình đi bộ một đoạn gần chết. May mà ra đến đường lớn bắt được xe." – Mỹ Kỳ bĩu môi, cất thỏi son vào túi. – "Anh bị sao thế? Từ lúc rời khỏi ngôi đền đó anh cứ như người mất hồn ấy."
Bách thở phào một cái thật dài. Hóa ra tất cả những cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi – từ việc xe hỏng đến cái chết của Mỹ Kỳ – chỉ là một cơn ác mộng chớp nhoáng do anh quá căng thẳng. Sự ngạo mạn thường ngày nhanh chóng quay trở lại để lấp liếm nỗi sợ vừa trải qua. Anh cười gượng, vuốt lại mái tóc:
"À... chắc tại đói quá thôi. Đi, hôm nay anh bao. Mình đi ăn buffet hải sản sang nhất Bangkok để xả xui. Đền với chả miếu, làm người ta tụt hết cả hứng du lịch."
Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng xoay trên tầng cao, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố Bangkok rực rỡ ánh đèn. Những khay tôm hùm, cua hoàng đế và các món ăn đặc sản Thái Lan được bày biện cầu kỳ khiến cả nhóm nhanh chóng quên đi không khí u ám buổi chiều. Họ cười nói rôm rả, thi nhau xem lại những bức ảnh check-in. Duy chỉ có Thiên An là ngồi lặng lẽ, cô nhìn chằm chằm vào bát súp tom yum, đôi đũa trong tay khẽ run.
"An, sao không ăn? Sợ béo à?" – Quốc Huy vừa bóc vỏ tôm vừa hỏi.
"Mọi người không thấy lạ sao?" – An ngước nhìn cả nhóm, giọng cô nhỏ nhưng rõ ràng. – "Lúc nãy trên xe về, em thấy trên vai anh Bách có một vệt bột trắng. Nó giống hệt như loại phấn trang điểm mà người ta dùng cho vũ công múa cổ điển. Và cả cái móng tay đồng trên xe Tuk-tuk nữa... các anh không thấy nó biến mất một cách kỳ lạ sao?"
"Thôi mà An! Đang ăn ngon đừng có kể chuyện ma." – Mỹ Kỳ gạt đi, tay bốc một miếng sushi. – "Cái móng tay chắc là đồ lưu niệm của ông lái xe thôi. Còn phấn trắng thì chắc lúc nãy anh Bách va quẹt vào bức tượng lúc... tát nó ấy mà."
Nhắc đến cái tát, Bách hơi khựng lại. Anh đưa bàn tay phải lên nhìn. Lòng bàn tay vẫn còn hơi đỏ, cảm giác tê rần chưa tan hết. Nhưng điều khiến anh chú ý là một vệt đen nhỏ xíu, như một nốt ruồi mới mọc, nằm ngay chính giữa gan bàn tay. Anh lấy khăn giấy lau mạnh nhưng vệt đen không hề mất đi, trái lại, nó dường như hơi sưng lên, nhức buốt.
"Này Huy, ông đã đăng cái clip đó chưa?" – Bách hỏi để đánh trống lảng.
"Đang render rồi. Tôi cắt ghép thêm tí nhạc rùng rợn vào, đảm bảo đêm nay nổ thông báo triệu view cho xem. Tên tiêu đề là: 'Thách thức thần linh tại đền Vũ Nữ Câm và cái kết'. Nghe kêu không?" – Huy đắc ý xoay màn hình điện thoại cho Bách xem.
Trong khi cả nhóm đang mải mê với những dự định "sống ảo", những điềm báo vụn vặt bắt đầu xuất hiện quanh bàn tiệc mà không ai để ý. Một nhân viên phục vụ mặc trang phục truyền thống đi ngang qua, lỡ tay làm rơi chiếc khay bạc. Tiếng kim loại va chạm vào sàn đá vang lên choang một tiếng khô khốc, giống hệt nhịp gõ trong điệu múa Manora.
Mỹ Kỳ bỗng nhiên rùng mình, cô đưa tay gãi cổ.
"Sao ngứa thế nhỉ? Như có ai lấy tóc quệt vào cổ mình ấy."
Cô quay lại phía sau, nhưng chỉ có những thực khách khác đang ăn uống vui vẻ. Khi Mỹ Kỳ quay lại bàn, Thiên An bỗng đánh rơi chiếc thìa. Trên cổ Mỹ Kỳ, nơi cô vừa gãi, xuất hiện ba vết xước dài, rướm máu trắng bệch chứ không phải màu đỏ. Những vết xước trông giống hệt như được tạo ra bởi những chiếc móng tay dài và sắc nhọn.
"Kỳ... cổ bà..." – Huy lắp bắp chỉ tay.
"Gì? Muỗi đốt thôi mà." – Mỹ Kỳ cười hồn nhiên, lấy khăn giấy lau qua rồi lại tiếp tục câu chuyện về việc ngày mai sẽ đi mua sắm ở Siam Paragon.
Bữa tiệc kết thúc khi đồng hồ điểm gần nửa đêm. Cả nhóm ra về trong tình trạng hơi ngà ngà say vì vài ly cocktail. Bangkok về đêm vẫn náo nhiệt, nhưng khi bước vào thang máy khách sạn để lên phòng, một sự tĩnh lặng đến khó chịu bao trùm.
Khách sạn này vốn là một công trình kiến trúc cổ được cải tạo lại, nên hành lang rất dài và sâu, với những cánh cửa gỗ nặng nề. Khi Bách bước đi trên tấm thảm đỏ trải dọc hành lang, anh lại nghe thấy tiếng xào xạc. Không phải tiếng gió, mà là tiếng vải lụa cọ xát vào nhau. Anh đi nhanh, tiếng đó nhanh theo. Anh dừng lại, tiếng đó cũng im bặt.
Về đến phòng, Bách ném chìa khóa lên bàn, lao vào phòng tắm định dội nước cho tỉnh táo. Anh nhìn vào gương, định rửa mặt, nhưng rồi anh đứng hình.
Trên mặt gương phủ đầy hơi nước từ bồn tắm nóng mà ai đó đã xả sẵn từ bao giờ (dù anh ở phòng đơn và chưa hề đụng vào van nước), có những dòng chữ được viết bằng ngón tay, ngoằn ngoèo và méo mó. Đó không phải là chữ Thái, cũng không phải chữ Việt, mà là những hình vẽ mô phỏng các tư thế múa bị bẻ gãy gập.
Phía dưới những hình vẽ đó là một dòng chữ tiếng Anh ngắn gọn nhưng lạnh gáy: "STAY FOR THE SHOW" (Ở lại xem buổi diễn).
Bách run rẩy lấy tay xóa sạch những dòng chữ đó. Anh tự trấn an mình rằng chắc chắn là đám thằng Huy, con Kỳ bày trò trêu chọc mình để trả đũa việc anh bắt tụi nó đi bộ lúc chiều. Anh cởi áo sơ mi, định bước vào bồn tắm thì bàn chân anh dẫm phải một thứ gì đó sắc lẹm.
Bách cúi xuống nhìn. Giữa sàn đá trắng muốt của phòng tắm sang trọng, nằm chơ vơ một chiếc móng tay đồng dài ngoằng, cong vút và nhọn hoắt. Nó không chỉ nằm đó, mà dường như nó vừa mới được nhổ ra từ đâu đó, vì ở phần gốc vẫn còn dính một chút thịt và máu tươi đang bốc mùi hôi thối.
Đúng lúc đó, ánh đèn trong phòng tắm chớp tắt liên tục. Tiếng nhạc tỳ bà – thứ âm thanh mà Bách tưởng rằng chỉ có trong ác mộng – lại vang lên, lần này nó phát ra từ ngay bên trong chiếc bồn tắm đầy nước nóng nghi ngút khói.
Từ dưới làn nước đục ngầu, một chiếc mũ Chada nhọn hoắt từ từ nhô lên, theo sau đó là một đôi mắt đỏ rực đang nhìn Bách trừng trừng qua làn khói mờ ảo. Bách lùi lại, định hét lên, nhưng đôi môi anh bỗng cứng đờ, cơ thể anh tự động thực hiện một động tác uốn tay ra sau lưng, đau đớn đến mức nghe rõ tiếng xương bả vai rắc rắc chuyển mình.
Bên ngoài cửa phòng, tiếng cười của Quốc Huy và Mỹ Kỳ vẫn vang lên văng vẳng ở hành lang, họ đang đùa giỡn về những món đồ hiệu sẽ mua vào ngày mai, hoàn toàn không biết rằng ở bên trong căn phòng 404, buổi diễn đẫm máu dành riêng cho Hoàng Bách đã thực sự bắt đầu.
Bách ngã quỵ xuống sàn, tay anh vô thức cào cấu vào cánh cửa gỗ, nhưng thay vì tiếng kêu cứu, miệng anh chỉ phát ra những tiếng ê a vô nghĩa của một người không còn lưỡi. Anh nhìn thấy bóng mình trong gương chiếu lại, không còn là chàng công tử hào hoa, mà là một sinh vật vặn vẹo đang múa theo nhịp nhạc của quỷ dữ.
Chợt, chiếc điện thoại trên bàn báo tin nhắn liên tục. Đó là thông báo từ YouTube: "Video của Quốc Huy đã đạt 100.000 lượt xem chỉ sau 10 phút". Bách muốn với lấy nó, muốn tắt nó đi, vì anh biết rằng mỗi lượt xem chính là một lời mời gọi cho linh hồn vũ nữ tìm đến những nạn nhân tiếp theo. Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay với những móng đồng sắc lẹm từ trong bồn tắm vươn ra, nắm lấy cổ chân Bách và lôi mạnh anh vào bóng tối của làn nước đang sôi sùng sục.