MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết HồnChương 6: Tiếng cười vang trong điện thờ u tối

Tour Tâm Linh: Đi Hết Mình, Về Hết Hồn

Chương 6: Tiếng cười vang trong điện thờ u tối

1,820 từ · ~10 phút đọc

Hoàng Bách chết trân tại chỗ, đôi mắt dán chặt vào tấm gương chiếu hậu bé tẹo của chiếc xe Tuk-tuk. Trong không gian mờ ảo của buổi chập choạng tối, bóng hình người vũ công với chiếc mũ Chada nhọn hoắt hiện lên rõ mồn một ngay sau lưng anh. Nhưng khi anh lấy hết can đảm quay phắt lại, phía sau chỉ là khoảng không hun hút của con đường rừng. Ghế sau trống không, chỉ có cơn gió lạnh lùa qua khiến những tấm rèm che bụi của xe đập vào nhau bành bạch.

"Bách! Anh làm cái gì mà đứng hình ra đó vậy? Mau nổ máy đi, tôi không muốn ở lại cái chỗ quỷ quái này thêm một giây nào nữa đâu!" – Mỹ Kỳ hét lên, giọng cô đã bắt đầu run rẩy vì sợ hãi. Cô nhảy tót lên xe, co chân lại như sợ có thứ gì đó dưới gầm xe tóm lấy mình.

Quốc Huy và Thiên An cũng vội vàng leo lên. Bách hít một hơi thật sâu, bàn tay đẫm mồ hôi nắm chặt lấy tay lái. Tiếng động cơ Tuk-tuk vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí đặc quánh oán khí. Chiếc xe lao đi trên con đường mòn đầy sỏi đá. Ánh đèn pha vàng vọt quét qua những thân cây cổ thụ, tạo nên những cái bóng vặn vẹo như những cánh tay đang cố vươn ra níu kéo chiếc xe lại.

"Chắc là do ánh sáng thôi, Bách ạ. Ông đừng tự dọa mình." – Quốc Huy lên tiếng, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày để trấn an cả nhóm, nhưng đôi tay anh vẫn nắm chặt lấy chiếc gimbal điện thoại. – "Để tôi kiểm tra lại đoạn clip nãy ông tát bức tượng. Đảm bảo clip này lên xu hướng, mình sẽ bù lại được tiền thuê xe."

Huy bật màn hình điện thoại lên. Cả nhóm, trừ Bách đang lái xe, đều chụm đầu vào nhìn. Đoạn phim bắt đầu từ cảnh Bách nghênh ngang bước tới trước bàn thờ. Âm thanh trong clip lúc đó vốn dĩ chỉ có tiếng gió và tiếng cười cợt của họ, nhưng bây giờ, khi phát lại, nó bị nhiễu bởi những tiếng rè rè chói tai.

Đúng khoảnh khắc bàn tay Bách vung lên tát vào mặt bức tượng, âm thanh trong clip bỗng dưng biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một tiếng cười khành khạch, khô khốc như tiếng hai mảnh xương người va vào nhau. Mỹ Kỳ hét lên một tiếng nhỏ, bịt chặt lấy tai. Trên màn hình, gương mặt của bức tượng đồng không còn đứng yên. Ngay khi cái tát chạm vào gò má đồng đen, đôi mắt đỏ rực của nó dường như liếc xéo về phía ống kính, và một dòng chất lỏng đen ngòm như nhựa cây bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt.

"Tắt đi! Huy, tắt ngay đi!" – Thiên An run cầm cập, cô giật lấy chiếc điện thoại từ tay Huy và nhấn nút nguồn liên tục. – "Em đã nói rồi, mình đã phạm vào điều cấm kỵ. Các anh không thấy sao? Nó không phải là tượng, nó có linh hồn!"

"Thôi đi An! Em cứ làm quá lên." – Bách gắt gỏng, nhưng giọng anh không giấu nổi sự hoảng loạn. – "Chỉ là lỗi kỹ thuật hay app chỉnh ảnh của thằng Huy nó tự nhận diện khuôn mặt thôi. Tụi mình về khách sạn, tắm rửa một cái là hết. Mai sang Pattaya chơi là quên ngay ấy mà."

Chiếc xe Tuk-tuk chạy được khoảng mười phút thì đột ngột khựng lại. Động cơ kêu lên vài tiếng khục khục rồi tắt lịm. Đèn pha cũng vụt tắt, bỏ mặc bốn người giữa bóng tối mênh mông của rừng già. Không gian im lặng đến mức họ có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.

"Hết xăng à?" – Huy hỏi, giọng lạc đi.

"Vô lý, lúc nãy tôi thấy kim xăng vẫn còn đầy mà!" – Bách bước xuống xe, bực bội đá mạnh vào bánh xe.

Giữa lúc đó, từ trong lùm cây rậm rạp bên đường, một tiếng nhạc tỳ bà lại vang lên. Nhưng lần này nó không còn xa xăm nữa. Tiếng đàn thanh mảnh, sắc lẹm, vang lên ngay sát bên tai họ. Và rồi, một giọng hát vút lên, không phải bằng lời, mà là những tiếng ê a, ai oán, giống như một người đang cố hát dù lưỡi đã bị cắt tận gốc.

"Nhìn kìa..." – Mỹ Kỳ chỉ tay vào sâu trong rừng, giọng lạc hẳn đi.

Cách chiếc xe khoảng mười mét, dưới ánh trăng mờ đục, một bóng trắng đang từ từ hiện ra giữa những gốc cây. Đó là một người phụ nữ trong bộ trang phục múa Manora truyền thống, nhưng rách nát và lấm lem bùn đất. Cô ta không đi mà đang... múa. Từng bước chân dẫm lên lá khô tạo ra những tiếng xào xạc nhịp nhàng theo tiếng nhạc. Đôi tay cô ta uốn cong một cách kỳ dị, những ngón tay dài với móng đồng sắc nhọn loang loáng dưới ánh trăng.

Bóng trắng ấy cứ múa, xoay tròn, mỗi vòng xoay lại tiến gần về phía chiếc xe thêm một chút. Điều kinh khủng nhất là cái đầu của cô ta. Thay vì hướng về phía trước, cái đầu ấy bị ngoẹo sang một bên một góc chín mươi độ, gương mặt bị che khuất bởi mái tóc đen dài rũ rượi, chỉ để lộ ra một con mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào Hoàng Bách.

"Chạy đi! Chạy mau!" – Bách hét lên. Anh không còn màng đến chiếc xe hay sĩ diện của một công tử nữa. Anh nắm lấy tay Thiên An, kéo cô chạy thục mạng về phía ngược lại của con đường. Quốc Huy và Mỹ Kỳ cũng không ai bảo ai, vắt chân lên cổ mà chạy.

Tiếng nhạc không hề biến mất mà nó đuổi theo họ, dập dìu theo từng bước chân. Mỹ Kỳ vì đi giày cao gót nên vấp ngã liên tục. Cô khóc nức nở, đôi chân đã trầy xước rướm máu nhưng nỗi sợ hãi cái chết còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác.

"Bách ơi đợi em với! Đừng bỏ em!" – Mỹ Kỳ gào lên trong tuyệt vọng khi thấy bóng dáng của Bách và An dần khuất sau những bụi cây.

Huy dừng lại, định quay lại kéo Mỹ Kỳ lên, nhưng khi anh vừa chạm tay vào vai cô, anh bỗng thấy lạnh toát. Mỹ Kỳ đang ngồi bệt dưới đất, nhưng cô không còn khóc nữa. Cô đứng dậy, đôi mắt đờ đẫn, hai tay bắt đầu uốn cong một cách cứng nhắc. Cô bắt đầu nhấc chân, thực hiện một động tác múa xoay tròn ngay giữa đường rừng.

"Kỳ? Bà bị điên à? Chạy đi chứ!" – Huy lắc mạnh vai bạn mình.

Mỹ Kỳ quay mặt lại nhìn Huy. Gương mặt cô giờ đây trắng bệch như thoa phấn, đôi môi đỏ mọng một cách bất thường. Cô nở một nụ cười y hệt như bức tượng trong điện thờ, rồi từ trong họng cô phát ra những tiếng khà khà ghê rợn. Cô đưa bàn tay với những móng tay dài (mà Huy thề rằng ban nãy chúng không dài đến thế) quẹt nhẹ qua má Huy, để lại ba đường máu dài rướm đỏ.

"Múa... múa đi..." – Mỹ Kỳ thì thào bằng một giọng nói không phải của mình.

Huy rùng mình, đẩy mạnh Mỹ Kỳ ra rồi cắm đầu chạy tiếp. Phía trước, anh thấy ánh đèn pin lập lòe của Bách và An. Họ đã chạy đến một ngã ba đường, nơi có một am thờ nhỏ đặt bên gốc cây bồ đề vĩ đại. Bách đang đứng đó, thở hồng hộc, gương mặt cắt không còn giọt máu.

"Mỹ Kỳ đâu?" – Thiên An hỏi, hơi thở đứt quãng.

"Nó... nó bị ám rồi! Nó đang múa ở đằng kia!" – Huy vừa nói vừa chỉ tay về phía sau, nơi bóng tối đang nuốt chửng con đường.

Họ đứng tựa vào nhau bên am thờ, hy vọng sự linh thiêng của nơi này sẽ bảo vệ họ. Nhưng khi Thiên An nhìn vào bên trong am thờ bé nhỏ đó, cô bỗng thét lên một tiếng kinh hoàng. Bên trong am thờ không phải tượng Phật hay thần linh, mà là bốn hình nhân bằng rơm được mặc quần áo giống hệt bốn người bọn họ: Bách, An, Huy và Kỳ.

Trên cổ của hình nhân mang dáng dấp của Hoàng Bách, có một chiếc móng tay đồng đâm xuyên qua. Và điều khiến họ rụng rời chân tay nhất chính là hình nhân của Mỹ Kỳ. Đầu của nó đã bị vặn ngược ra sau, đúng lúc một tiếng rắc khô khốc vang lên từ phía bóng tối nơi Mỹ Kỳ vừa đứng lại.

Tiếng nhạc tỳ bà bỗng chốc ngưng bặt, trả lại không gian một sự im lặng chết chóc. Từ phía trên tán cây bồ đề, một giọt chất lỏng lạnh lẽo nhỏ xuống trán Hoàng Bách. Anh đưa tay lên lau, rồi nhìn vào lòng bàn tay dưới ánh đèn pin.

Đó là máu. Máu tươi đang chảy xuống từ những cành lá phía trên.

Cả ba từ từ ngước cổ lên nhìn. Trên những cành cây cao nhất, Mỹ Kỳ đang bị treo ngược bằng chính mái tóc của mình. Cơ thể cô vặn vẹo trong một tư thế múa kỳ quái, hai cánh tay bị bẻ gãy gập để tạo thành hình vòng cung hoàn hảo. Nhưng cô vẫn chưa chết. Đôi mắt cô trợn ngược, nhìn xuống ba người bạn phía dưới, và đôi môi rách nát của cô mấp máy theo một giai điệu không thành tiếng.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của những gốc cây xung quanh, hàng chục vũ công khác với gương mặt không có ngũ quan từ từ bước ra, bao vây lấy am thờ. Họ bắt đầu múa, một vũ điệu nhịp nhàng nhưng đầy mùi tử khí, thu hẹp dần vòng vây quanh ba người trẻ đang run rẩy.

Hoàng Bách lùi lại, lưng đập mạnh vào am thờ, và anh kinh hãi nhận ra bàn tay mình bắt đầu cứng lại, các khớp xương tự động xoay chuyển theo một nhịp điệu mà anh không thể kiểm soát.

Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim Bách khi anh nhận ra rằng, trò đùa tai hại ban chiều mới chỉ là màn dạo đầu của một buổi diễn mà họ chính là những đạo cụ bằng xương bằng thịt. Và lúc này, một tiếng nói thì thầm sát bên tai anh, lạnh buốt như hơi thở từ dưới mồ: "Đến lượt ngươi rồi, kẻ vô lễ..."