MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrà Tắc Ông HaiChương 1: THIÊN NGA ĐÁP CÁNH... XUỐNG MƯƠNG NƯỚC ĐẠI LỘC

Trà Tắc Ông Hai

Chương 1: THIÊN NGA ĐÁP CÁNH... XUỐNG MƯƠNG NƯỚC ĐẠI LỘC

1,597 từ · ~8 phút đọc

Cái nắng tháng Năm ở vùng đất Đại Lộc, Quảng Nam không giống cái nắng hanh khô, hầm hập len lỏi giữa những bức tường kính chọc trời ở Quận 1. Ở đây, nắng như có hình, có khối, nó quất thẳng vào da thịt một cảm giác rát buốt, khô khốc. Hạ Vy đứng chơ vơ bên lề đường quốc lộ, đôi giày cao gót màu kem sữa của thương hiệu Jimmy Choo đang lún sâu xuống lớp đất cát pha sỏi.

Mùi hương của sự tự do? Không, trước mũi Vy lúc này chỉ toàn là mùi khói xe khách nồng nặc, mùi lá keo khô ngai ngái đại ngàn và một thứ mùi rất đặc trưng của vùng quê miền Trung: mùi phân bò khô quyện trong gió nóng.

"Trời ơi là trời! Ba mẹ tính triệt đường sống của con thiệt hả?"

Vy gào lên, nhưng âm thanh ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng động cơ ầm ĩ của chiếc xe tải chở cát vừa lao vụt qua, để lại một trận cuồng phong bụi đỏ mịt mù. Cô ho sặc sụa, vội vàng lấy chiếc khăn lụa Hermes che mũi, nhưng một lớp bụi mịn đã kịp bám đầy lên hàng lông mi cong vút và làn da trắng sứ mà mỗi tháng cô phải tốn hàng chục triệu đồng để bảo trì ở spa.

Xung quanh cô lúc này là một cánh đồng lúa vừa gặt xong, trơ gốc rạ xám xịt dưới nắng chiều đổ lửa. Xa xa là dãy núi mờ ảo trong làn sương mờ của hơi nóng bốc lên từ mặt đất. Bối cảnh: ngã ba thị trấn Ái Nghĩa. Một nơi mà theo trí nhớ của Vy, lần cuối cô về thăm nội là năm cô lên sáu, khi đó đường vẫn còn là bùn đỏ và cô đã khóc ròng ba ngày vì không tìm thấy quán gà rán nào.

Vy nhìn xuống năm chiếc vali to đùng đang nằm chỏng chơ dưới chân. Ba mẹ cô vỡ nợ, tài sản bị niêm phong, chỉ kịp tống cô lên chuyến xe khách đường dài với lời dặn dò đẫm nước mắt: "Về quê với nội đi con, khi nào ổn ba mẹ đón."

"Ổn là khi nào chứ?" Vy lầm bầm, tay run run mở điện thoại. Mất sóng. Biểu tượng cột sóng hiện lên một chữ "E" gầy guộc như đang trêu ngươi.

Giữa lúc tuyệt vọng nhất, từ phía xa xuất hiện một vật thể đang di chuyển với tốc độ "bàn thờ". Tiếng động cơ nổ "bạch bạch bạch" vang dội cả một góc trời, khói đen phun ra từ ống xả như một chiếc tàu hỏa mini đời cũ. Đó là một chiếc xe thồ — thứ phương tiện huyền thoại của xứ Quảng — với hai cái sọt tre to đùng treo hai bên, chất đầy những bao tải rơm khô.

Người điều khiển chiếc xe là một thanh niên đội chiếc mũ cối cũ kỹ, mặc chiếc áo sơ mi bạc màu phanh ngực, để lộ làn da nâu đồng săn chắc. Anh ta điều khiển con xe điêu luyện như một tay đua chuyên nghiệp trên đường địa hình, hai đầu gối kẹp chặt vào sườn xe, tay lái rung bần bật theo từng nhịp nổ của máy.

"Ê! Có đi mô không con nớ?"

Tiếng quát vang lên khiến Vy giật mình. Cô ngơ ngác nhìn chàng trai vừa phanh kít xe lại ngay trước mặt, bụi đất bay mù mịt bám thêm một lớp nữa vào chiếc váy lụa mỏng manh của cô.

"Anh... anh gọi tôi hả?" Vy hỏi, giọng Sài Gòn ngọt lịm nhưng đang run lên vì bức xúc.

Chàng trai kia tháo chiếc kính râm nhựa màu đen ra, lộ ra đôi mắt sáng quắc và hàng chân mày đậm nét. Anh ta nhìn Vy từ đầu tới chân, dừng lại ở đôi giày cao gót rồi tặc lưỡi:

"Chớ đường ni có mình cô đứng như cây cột điện nớ không gọi cô thì gọi ai? Nhìn cái mặt bự phấn ni là biết dân thành phố dìa rồi. Dìa nhà ai? Đứng đây nắng cho nó rát cái mặt à?"

Vy hơi khựng lại. Giọng nói của anh ta cực kỳ khó nghe, chữ "a" cứ biến thành chữ "ô", âm điệu thì gằn mạnh, dứt khoát như đang muốn gây sự. Cô cố gắng giữ kẽ:

"Tôi về nhà ông Hai giáo viên ở xã Đại Hòa. Anh có biết chỗ đó không? Chở tôi về, tôi trả tiền."

"Nhà thầy Hai à?" Anh thanh niên hơi nhướng mày, rồi liếc nhìn năm cái vali to đùng của Vy. "Tiền thì tất nhiên phải trả, nhưng xe tui chở rơm chớ có phải xe chở hoa hậu mô. Leo lên sọt mà ngồi, còn vali thì chồng lên đằng trước."

Vy nhìn cái sọt tre đầy rơm vụn, mùi cỏ khô nồng nặc và bặm bụi, rồi nhìn lại bộ đồ hiệu trên người. Sự kiêu hãnh của một tiểu thư Quận 1 trỗi dậy.

"Không bao giờ! Anh có biết cái váy này trị giá bao nhiêu không? Bằng cả cái xe thồ của anh đó!"

Hùng — tên chàng trai — cười hơ hớ, để lộ hàm răng trắng bóng. Anh ta rồ ga, khói đen lại phả thẳng vào mặt Vy.

"Rứa thì đứng đó mà giữ váy nghe chưa! Chờ tới tối có con ma mô nó hiện ra nó chở đi thì đừng có la."

Dứt lời, Hùng nhấn ga định vọt đi. Vy hoảng hốt. Xung quanh vắng lặng, nắng bắt đầu quái ác hơn, và cô thề là mình vừa nghe thấy tiếng con gì đó kêu "uôm uôm" dưới mương nước ngay bên cạnh bụi rậm.

"Khoan! Khoan đã! Tôi ngồi! Tôi ngồi là được chứ gì!"

Vy lúng túng kéo đống vali lại gần. Hùng nhảy xuống xe, tay chân thoăn thoắt quăng đống đồ hiệu của cô lên xe như quăng mấy bao lúa, chẳng chút nhẹ tay. Vy xót xa nghe tiếng "rắc" nhẹ của cái vali kéo Samsonite khi bị anh ta dùng dây thun ràng chặt lại một cách thô bạo.

"Leo lên nhanh cái chân giùm cái!"

Vy nhắm mắt nhắm mũi, tay vịn vào vai Hùng, chân run rẩy bước vào cái sọt tre. Những cọng rơm khô đâm vào bắp chân cô ngứa ngáy điên người. Chiếc xe thồ già cỗi rùng mình một cái rồi bắt đầu chuyển động, tiếng xích xe kêu lạch cạch khô khốc.

Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu như con đường vào làng không đang trong quá trình... tu sửa. Chiếc xe đi qua những ổ gà, ổ voi khiến Vy nảy lên nảy xuống như quả bóng. Cô phải bám chặt lấy vai áo Hùng, mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn mùi nắng gắt xộc thẳng vào mũi.

"Anh đi chậm lại! Tôi sắp văng ra ngoài rồi!" Vy hét lên giữa tiếng gió tạt ù ù.

"Yên tâm đi, tay lái lụa Đại Lộc đó cô nương!" Hùng đáp lại bằng một giọng đầy tự hào, chẳng thèm giảm tốc.

Ngay lúc đó, một con vịt từ bụi rậm bất ngờ lao ra đường. Hùng bẻ lái cực gắt để tránh. Chiếc xe thồ nghiêng hẳn sang một bên, mất thăng bằng trầm trọng. Vy cảm thấy trọng lực hoàn toàn biến mất khỏi bàn chân mình. Một tiếng "Á" thất thanh vang lên, xé toạc bầu không khí yên bình của cánh đồng lúa.

Tõm!

Một cảm giác mát lạnh bao trùm lấy toàn thân Vy. Nhưng cái mát này không hề dễ chịu. Nó đặc quánh, có mùi bùn non nhơn nhớt và mùi bèo lục bình ngai ngái.

Vy mở mắt ra. Cô đang ngồi dưới một cái mương thủy lợi, nước ngập đến ngang hông. Chiếc váy lụa hiệu giờ đây dính bết vào người, nhuộm một màu nâu xám xịt của bùn đất. Một mảng bèo tây đang đậu ngay trên mái tóc xoăn dập xù mà cô vừa làm hết ba triệu bạc tuần trước.

Vy ngước lên nhìn. Hùng đang đứng trên bờ, chiếc xe thồ vẫn an toàn nhờ anh ta kịp chống chân, nhưng anh ta thì đang ôm bụng cười ngặt nghẽo, tiếng cười vang cả một vùng trời.

"Hố hố! Đã biểu rồi, thiên nga mà đòi dìa xứ Quảng là thành vịt bầu hết nớ!"

Vy uất nghẹn đến mức không khóc nổi. Cô nhìn xuống đôi giày Jimmy Choo nay đã mất một bên gót, nằm sâu dưới lớp bùn thối. Giữa cái nắng cháy da của miền Trung, giữa tiếng cười sảng khoái của gã trai lạ mặt và mùi bùn nồng nặc, Vy nhận ra cuộc đời tiểu thư của mình đã chính thức chấm dứt tại cái mương nước này.

Nhưng drama chỉ mới bắt đầu. Từ phía xa, một bóng dáng già nua nhưng thẳng tắp như cây tre, tay cầm cây roi mây bóng loáng, đang chậm rãi tiến về phía họ. Người đó nhìn Vy dưới mương bằng ánh mắt sắc lẹm, đôi môi mím chặt lộ rõ vẻ nghiêm nghị của một nhà giáo già, rồi gằn giọng:

"Đứa mô đó? Mới dìa đã bày trò đi tắm mương cho cả làng coi hả?"

Vy chết lặng. Giọng nói này, cái uy quyền này... chính là người ông "sắt đá" mà ba cô thường kể với vẻ mặt đầy sợ hãi. Ánh mắt ông dừng lại ở bộ móng tay đính đá rực rỡ đang bám vào thành mương đầy bùn, và Vy biết, chuỗi ngày "địa ngục" thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.