MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrà Tắc Ông HaiChương 15: TIẾNG CHỬI CỦA NỘI VÀ VỊ NGỌT CỦA SỰ THỬ THÁCH

Trà Tắc Ông Hai

Chương 15: TIẾNG CHỬI CỦA NỘI VÀ VỊ NGỌT CỦA SỰ THỬ THÁCH

1,291 từ · ~7 phút đọc

Ngã ba đường mòn nối xã Đại Hòa với huyện Đại Lộc. Nắng miền Trung đổ xuống như rót mật sôi, làm nhựa đường chảy mềm, bốc lên mùi hăng nồng của hóa chất cũ quyện với hương lá thuốc lá khô từ các lò sấy quanh vùng.

Hạ Vy đứng nép mình dưới bóng râm khiêm tốn của tấm bạt xanh che trên chiếc xe gỗ. Mồ hôi rịn ra từ chân tóc, lăn dài xuống gò má rồi thấm đẫm vào cổ áo thun đắt tiền, để lại những vệt loang lổ. Cô đưa đôi bàn tay — giờ đây không còn mịn màng mà đã thô ráp, mười đầu ngón tay tê dại vì nhựa tắc bám đen vào kẽ móng — lóng ngóng múc một muỗng đá vụn. Tiếng đá va vào thành thùng nhựa kêu loảng xoảng, hơi lạnh bốc lên mờ ảo làm dịu đi cái hầm hập đang nung nấu da thịt cô tiểu thư.

"Nước chi đây con nớ? Pha cho chú ly thiệt ngọt, thiệt nhiều đá nghe không, nắng ni chịu không nổi rồi!"

Tiếng gọi vang lên từ một chú thợ xây đang dở dang công trình gần đó. Vy gượng cười, đôi tay thoăn thoắt lắc chiếc bình shaker inox. Tiếng đá bên trong kêu rắc rắc nhịp nhàng. Cái lạnh của kim loại truyền qua lòng bàn tay, thấm sâu vào da thịt, mang lại một cảm giác sảng khoái kỳ lạ giữa cái nóng gần 40 độ. Khi cô mở nắp bình, một làn khói trắng mỏng manh tỏa ra, mang theo hương thơm chua thanh, nồng nàn của tinh dầu vỏ tắc quyện với vị chát nhẹ của trà xanh ông nội.

"Của chú đây ạ. 15 ngàn chú nhé."

Cầm tờ tiền lẻ nhăn nhúm, ướt đẫm mồ hôi từ tay người thợ, Vy khẽ khựng lại. Ở Sài Gòn, 15 ngàn không đủ mua một nửa ổ bánh mì sang chảnh, nhưng ở đây, nó là cái giá của cả một buổi đứng nắng phơi mặt giữa bụi đường.

"Vy! Cô đứng đó mần chi? Thấy người ta dòm ngó không thấy nhục à?"

Tiếng quát như sấm nổ bên tai khiến Vy suýt làm rơi chiếc ly nhựa. Ông Hai đứng đó tự bao giờ, chiếc nón lá cũ che nửa khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn. Đôi mắt ông hằn lên những tia máu vì giận dữ, bàn tay gầy guộc cầm chiếc gậy mây run bần bật.

"Nội... con đang tự kiếm tiền mà." Vy bặm môi, giọng cô nghẹn lại.

"Kiếm tiền cái kiểu ni à? Cả cái làng ni đang cười vô mặt tui đó! Họ nói con cháu nhà ông giáo Hai giờ đi bán hàng rong lề đường, đường xá xá mời mọc người ta từng đồng bạc lẻ. Cô tưởng cô mang cái danh 'Quận 1' về đây là oai lắm à? Người ta nhìn vô chỉ thấy đứa cháu nội bất hiếu làm mất mặt gia phong!"

"Con không làm gì sai cả!" Vy hét lên, nước mắt chực trào nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. "Con không trộm cắp, con lao động bằng sức mình. Nội nói ở nhà nội thì phải làm việc, giờ con làm thì nội lại mắng. Rốt cuộc nội muốn con phải như thế nào?"

Sự uất ức như con đê bị vỡ, Vy nhìn thẳng vào mắt ông nội. Cô cảm thấy mùi khói bếp củi quen thuộc trên áo ông lúc này bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Xung quanh, tiếng động cơ xe thồ bạch bạch chạy ngang qua, cuốn theo những trận bụi đất đỏ mù mịt, bám vào da thịt Vy, hòa cùng mồ hôi tạo thành một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu vô cùng.

Ông Hai khựng lại, đôi môi run run. Có lẽ sự bướng bỉnh của đứa cháu gái đã chạm vào cái tôi tự trọng quá lớn của một nhà giáo già. Ông hừ mạnh một tiếng, quay lưng bước đi từng bước nặng nề trên mặt đường nhựa bỏng rát. Vy nhìn theo bóng lưng gầy guộc ấy, lòng cô thắt lại đau đớn. Cô chợt nhận ra, bức tường giữa cô và nội không chỉ là khoảng cách thế hệ, mà còn là những định kiến cũ kỹ của mảnh đất miền Trung nắng gió này.

"Thôi mà Vy, ông nóng vậy thôi chứ thương bà lắm." Hùng từ phía sau rặng nhãn bước ra, tay cầm chiếc khăn lông xanh đã sờn đưa cho cô. "Lau mặt đi, lem luốc hết rồi tiểu thư ạ. Để tui đẩy xe hộ cho, nghỉ tay chút đi."

Hùng nắm lấy thành xe gỗ, bàn tay gân guốc của anh ta vô tình chạm vào tay Vy. Một cảm giác thô nhám nhưng vững chãi truyền sang, làm Vy khẽ giật mình. Mùi cỏ dại và mùi nắng từ người Hùng phả ra, lạ thay, nó làm cô thấy bình yên hơn hẳn giữa cái không gian đang ngập tràn sự phán xét này.

"Hùng này, tôi có tệ lắm không? Có thật sự làm nội mất mặt không?" Vy hỏi, giọng nhỏ rí, mắt vẫn nhìn về phía rặng tre đầu ngõ nơi bóng nội vừa khuất.

Hùng không trả lời ngay. Anh múc một ly nước trà tắc Vy vừa pha, uống một ngụm lớn rồi tặc lưỡi: "Nước ngon vầy mà mất mặt cái nỗi gì. Bà nhìn mấy đứa nhỏ học sinh kia kìa, tụi nó đợi trà của bà nãy giờ đó. Danh dự không nằm ở cái xe hay cái vỉa hè, nó nằm ở chỗ ly nước của bà có thật sự làm người ta bớt khát hay không thôi."

Vy nhìn theo hướng tay Hùng. Một đám học sinh tiểu học đang đứng vây quanh chiếc xe gỗ, đôi mắt đứa nào cũng tròn xoe, háo hức nhìn vào thùng đá mát lạnh. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị chua thanh của tắc đang kích thích vị giác, một cảm giác quyết tâm bùng lên mạnh mẽ.

Cô lại cầm chiếc bình shaker lên. Rắc! Rắc! Rắc! Tiếng đá va đập vang lên giòn giã hơn bao giờ hết. Cô sẽ không bỏ cuộc. Chiếc xe trà "cùi bắp" này sẽ là nơi cô bắt đầu hành trình khẳng định mình, dù có phải đối đầu với sự khắc nghiệt của nắng miền Trung hay sự "thép" của nội.

Nhưng ngay khi Vy vừa trao ly nước cho đứa trẻ cuối cùng, bầu trời Đại Lộc bỗng nhiên chuyển màu tím ngắt một cách lạ lùng. Một luồng gió lạnh từ phía dãy Trường Sơn thổi về, cuốn theo những đám mây đen kịt như một tấm thảm khổng lồ che khuất ánh nắng gay gắt. Không khí sực mùi nước mưa và mùi đất khét đặc trưng của những cơn giông mùa hạ.

Hùng nhìn bầu trời, gương mặt bỗng trở nên nghiêm trọng: "Vy, dọn đồ lẹ! Không ổn rồi, nhìn kiến cánh bay ra đầy đường kìa. Gió ni không phải gió thường đâu, bão từ biển đang ép vô đó!"

Vy cuống cuồng níu lấy tấm bạt đang bị gió giật phành phạch. Tiếng sấm nổ vang trời khiến mặt đất dưới chân cô rung chuyển. Giữa màn cát bụi đang cuộn lên che khuất tầm nhìn, Vy bỗng thấy bóng một người đàn ông lạ mặt đang chạy hớt hải về phía xe trà của mình, tay cầm một xấp giấy tờ gì đó...

Mọi thứ dường như đang quay cuồng trong cơn lốc, và Vy chợt nhận ra, thử thách đầu đời của cô không chỉ có sự hà khắc của ông nội.

Cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu đổ bộ vào mảnh đất miền Trung khô cằn này.