Khách sạn Grand chuẩn bị bước vào giờ cao điểm của bữa tiệc kỷ niệm 20 năm thành lập tập đoàn Lục Thị. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim xa hoa, phản chiếu trên những ly champagne đắt tiền. Giới thượng lưu thành phố S tề tựu đông đủ, ai cũng khoác lên mình lớp mặt nạ hoàn hảo của sự thành đạt.
Nhưng trong mắt Thẩm Nhược Hy, tất cả chỉ là một nấm mồ lộng lẫy được xây trên đống đổ nát của gia đình cô.
Cô đứng sau cánh gà, khẽ chỉnh lại dây đàn Cello. Chiếc váy lụa trắng trễ vai ôm sát lấy thân hình mảnh mai, làn da trắng sứ như phát sáng dưới ánh đèn mờ. Nhược Hy không trang điểm đậm, cô chỉ nhấn vào đôi môi đỏ thắm và ánh mắt mang theo vẻ u sầu đầy mê hoặc.
"Mục tiêu xuất hiện." – Tiếng tin nhắn rung nhẹ trong ví.
Nhược Hy ngẩng đầu. Phía cửa chính, đám đông tự động dạt ra nhường lối. Lục Cận Ngôn bước vào, khí thế áp đảo khiến không gian như hạ xuống vài độ. Anh ta mặc bộ suit thủ công màu đen tuyền, gương mặt góc cạnh như tạc tượng, đôi mắt chim ưng lướt qua mọi thứ với sự lạnh lùng đến tột độ. Đây chính là kẻ đã khiến cha cô nhảy lầu, khiến mẹ cô phát điên trong bệnh viện tâm thần.
Bản nhạc bắt đầu.
Nhược Hy bước ra sân khấu trung tâm. Cô không nhìn vào đám đông, chỉ cúi đầu, mái tóc đen nhánh xõa nhẹ trên bờ vai trần. Tiếng đàn Cello trầm đục, u uất vang lên giữa không gian đang ồn ã, ngay lập tức kéo mọi sự chú ý về phía cô.
Lục Cận Ngôn vốn ghét những thứ ủy mị, nhưng nhịp điệu này lạ quá. Nó không phải là sự ca ngợi, nó giống như một tiếng khóc thầm. Anh dừng bước, ánh mắt dừng lại trên người cô gái nhỏ bé đang kéo đàn.
Cách đó mười mét, Nhược Hy cảm nhận được luồng điện lạnh lẽo từ ánh mắt của anh. Cô không nhìn lại, nhưng đôi tay lại cố tình nhấn sâu hơn vào phím đàn, tạo ra một nốt nhạc lạc nhịp đầy day dứt.
"Cắn câu rồi." – Cô thầm nghĩ.
Kết thúc bản nhạc, Nhược Hy đứng dậy chào khán giả. Thay vì mỉm cười, cô chỉ khẽ gật đầu rồi vội vã rời đi như một bóng ma xinh đẹp đang lẩn trốn. Sự bí ẩn luôn là liều thuốc kích thích nhất đối với những người đàn ông có bản năng chiếm hữu cao như Lục Cận Ngôn.
Tại hành lang vắng dẫn ra vườn uyển, Nhược Hy giả vờ loay hoay với chiếc khóa kéo bị kẹt của túi đựng đàn. Tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ phía sau.
"Bản nhạc lúc nãy... tên là gì?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo uy lực không thể chối từ vang lên ngay sát bên tai. Nhược Hy khẽ giật mình, cô quay lại, đôi mắt mở to chứa đựng sự hốt hoảng vừa đủ. Cô nhìn anh, rồi nhanh chóng cúi mặt, lắp bắp:
"Là... 'Hồi ức vỡ vụn'. Xin lỗi Lục tổng, tôi không biết anh ở đây."
"Cô biết tôi?" Lục Cận Ngôn nheo mắt, bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách. Mùi hương nước hoa gỗ tuyết tùng của anh bao vây lấy cô.
Nhược Hy lùi lại, lưng chạm sát vào bức tường lạnh lẽo, cô ngước nhìn anh bằng ánh mắt trong veo nhưng đầy sương khói: "Trên đời này, có ai lại không biết người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của thành phố này chứ? Có điều... tôi không nghĩ anh lại thích loại nhạc u buồn này."
"Tôi không thích nhạc u buồn," Cận Ngôn đưa tay ra, ngón tay thon dài khẽ nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với mình, "Tôi chỉ thích những thứ... chân thật."
Trong khoảnh khắc ấy, Nhược Hy thấy rõ sự nguy hiểm hiện diện trong đồng tử của anh. Nhưng cô không sợ. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt đến mức gần như không thấy: "Vậy thì tiếc quá, Lục tổng. Trên đời này, thứ giả dối nhất chính là sự chân thật."
Nói rồi, cô khéo léo lách người thoát khỏi sự kiềm tỏa của anh, để lại một làn hương hoa linh lan thoang thoảng. Lục Cận Ngôn đứng đó, nhìn theo bóng dáng gầy gò khuất dần sau tán cây dạ lý hương. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn hơi ấm từ làn da mịn màng của cô.
Đêm nay, Lục Cận Ngôn không biết rằng, đóa hồng trắng mà anh vừa chạm vào, thực chất là một nhành gai độc đã được nuôi dưỡng bằng máu và nước mắt suốt mười năm qua.