Sau đêm tiệc tại Grand, cái tên "cô gái kéo Cello" biến mất như một làn khói.
Lục Cận Ngôn đứng trên tầng cao nhất của tập đoàn Lục Thị, nhìn xuống dòng xe cộ như những kiến cỏ phía dưới. Trên bàn làm việc của anh không phải là những bản hợp đồng nghìn tỷ, mà là một chiếc kẹp tóc bằng bạc hình hoa linh lan – thứ mà cô gái ấy đã "vô tình" làm rơi khi vội vã lách khỏi vòng tay anh ở hành lang tối.
"Vẫn chưa tìm thấy sao?" – Giọng Cận Ngôn lạnh lẽo, khiến trợ lý đứng phía sau không tự chủ được mà rùng mình.
"Thưa Lục tổng, danh sách nhạc công tối đó do một công ty sự kiện bên ngoài cung cấp. Nhưng trong hồ sơ của họ... không có ai tên Thẩm Nhược Hy. Cô gái chơi Cello tối đó chỉ là người được thuê thay thế vào phút chót vì nhạc công chính gặp sự cố."
Lục Cận Ngôn xoay chiếc kẹp tóc trong tay. Một cô gái không có lai lịch, xuất hiện như một thiên thần giữa bản nhạc u sầu, rồi biến mất không dấu vết ngay khi anh bắt đầu chú ý.
Thú vị.
Ở thành phố này, kẻ muốn trèo lên giường anh nhiều không đếm xuể, nhưng kẻ dám chơi trò "mèo vờn chuột" với anh thì đây là lần đầu tiên. Anh khẽ hít một hơi, mùi hương linh lan thoang thoảng trên chiếc kẹp tóc vẫn còn đó – một mùi hương thanh khiết, không vẩn đục bụi trần, hay ít nhất là cô ta muốn anh tin là như vậy.
"Tiếp tục tìm. Cho người rà soát các học viện âm nhạc và các phòng trà nhỏ. Nếu cô ta còn ở thành phố này, nhất định sẽ phải xuất hiện."
Trong khi đó, tại một căn hộ cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ phía Đông thành phố.
Nhược Hy ngồi trong bóng tối, ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình laptop đang hiển thị sơ đồ tổ chức bộ máy của Lục Thị. Cô không còn mặc chiếc váy trắng thuần khiết tối qua, mà khoác lên mình chiếc áo phông rộng thùng thình, mái tóc xõa buông lơi.
Trên mặt bàn là tấm ảnh gia đình đã cũ, góc ảnh bị cháy xém. Trong ảnh, cha cô đang mỉm cười rạng rỡ, còn cô khi đó chỉ là một tiểu thư không hiểu sự đời.
"Lục Cận Ngôn, anh thích sự chân thật sao?" – Nhược Hy khẽ lẩm bẩm, đôi mắt u tối không chút gợn sóng – "Vậy thì tôi sẽ cho anh thấy, sự chân thật có thể giết chết một người như thế nào."
Cô biết rõ, với quyền lực của Lục Cận Ngôn, việc tìm thấy cô chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng cô không thể để anh ta tìm thấy mình quá dễ dàng. Cô cần một bối cảnh khác, một sự xuất hiện khiến anh ta tin rằng cô chính là "định mệnh" chứ không phải một kẻ săn mồi.
Nhược Hy cầm điện thoại lên, nhắn một tin vỏn vẹn cho một số máy không lưu tên: "Giai đoạn hai bắt đầu. Gửi hồ sơ thực tập của tôi vào Lục Thị vào sáng mai."
Sáng hôm sau, tại phòng nhân sự của Lục Thị. Một bản hồ sơ thực tập sinh ngành truyền thông của một sinh viên nghèo có thành tích xuất sắc được đặt lên bàn. Tên người nộp: Thẩm Nhược Hy.
Cô không dùng danh nghĩa nhạc công để tiếp cận anh nữa. Lần này, cô sẽ bước vào thế giới của anh với tư cách là một nhân viên nhỏ bé, một kẻ yếu thế cần sự che chở. Cô hiểu rõ tâm lý của những kẻ đứng trên đỉnh cao như Cận Ngôn: họ có thể cảnh giác với một đối tác kinh doanh, nhưng sẽ buông lỏng phòng bị trước một cô sinh viên có đôi mắt trong veo và đầy nghị lực.
Nhược Hy đứng trước gương, cô tháo bỏ đôi khuyên tai lấp lánh, thay bằng một cặp kính gọng mảnh, che bớt đi sự sắc sảo trong ánh mắt. Cô nở một nụ cười trước gương – nụ cười của một người lương thiện.
"Con mồi... đã chính thức vào tầm ngắm."