MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Trả thù ngọt ngào"Chương 3: SỰ TRÙNG HỢP ĐẮT GIÁ

"Trả thù ngọt ngào"

Chương 3: SỰ TRÙNG HỢP ĐẮT GIÁ

838 từ · ~5 phút đọc

Tập đoàn Lục Thị vào buổi sáng thứ Hai giống như một cỗ máy khổng lồ vận hành với tốc độ chóng mặt. Nhược Hy đứng giữa sảnh lớn, trên tay cầm xấp tài liệu, gương mặt hơi tái đi vì lo lắng — một sự lo lắng được tính toán kỹ lưỡng đến từng nhịp thở.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản phối cùng chân váy bút chì xám, mái tóc đen được búi cao để lộ gáy trắng ngần. Không còn là nàng thơ kiêu kỳ bên cây đàn Cello, cô lúc này chỉ là Thẩm Nhược Hy — thực tập sinh nhỏ bé của bộ phận Truyền thông.

"Thực tập sinh mới sao? Đi theo tôi, hôm nay chúng ta phải chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp cổ đông, không được phép sai sót!" – Chị trưởng nhóm gắt gỏng ra lệnh.

Nhược Hy gật đầu ngoan ngoãn, vội vã ôm đống tài liệu chạy vào thang máy. Đúng lúc cửa thang máy sắp đóng lại, một bàn tay chặn giữa khe hở.

Áp suất trong buồng thang máy đột ngột thay đổi. Lục Cận Ngôn bước vào cùng nhóm trợ lý cấp cao. Tiếng nói chuyện bàn bàn công việc của họ im bặt khi anh đứng vào vị trí trung tâm.

Nhược Hy đứng ở góc trong cùng, cô cố tình cúi thấp đầu, đôi tay ôm chặt tập hồ sơ như thể đang cố che giấu sự tồn tại của mình. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc lại bao vây lấy cô. Cận Ngôn đứng ngay phía trước, bóng lưng cao lớn của anh che khuất toàn bộ tầm nhìn của cô.

Cạch.

Một cú xóc nhẹ của thang máy khiến Nhược Hy "vô tình" trượt chân. Tập hồ sơ trên tay cô rơi tung tóe, vài tờ giấy bay đến sát chân của Lục Cận Ngôn.

"Xin lỗi... tôi xin lỗi!" – Nhược Hy hốt hoảng quỳ xuống nhặt.

Cận Ngôn nhíu mày, anh cúi xuống nhìn cô gái đang luống cuống dưới chân mình. Từ góc độ này, anh thấy đôi vai cô khẽ run lên. Một tờ giấy trắng nằm đè lên giày anh, trên đó là bản phác thảo ý tưởng truyền thông với nét chữ thanh mảnh nhưng vô cùng sắc sảo.

Anh cúi người, nhặt tờ giấy lên. Ánh mắt anh chạm vào những dòng phân tích tâm lý khách hàng đầy táo bạo. Và rồi, anh nhìn sang cô gái đang ngước lên nhìn mình.

Bốn mắt chạm nhau.

Đôi mắt trong veo sau làn kính gọng mảnh của Nhược Hy mở to, chứa đầy sự kinh ngạc và sợ hãi. Cô nín thở, đôi môi mấp máy: "Lục... Lục tổng?"

Lục Cận Ngôn nheo mắt. Gương mặt này, dù đã bị che bớt bởi cặp kính và vẻ ngoài giản dị, nhưng làm sao anh có thể quên được? Đôi mắt sương khói tối hôm đó, người con gái đã nói với anh rằng sự chân thật là thứ giả dối nhất.

"Thẩm Nhược Hy?" – Anh thốt ra cái tên ghi trên bảng tên cài áo của cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ dò xét.

"Anh... anh biết tên tôi?" – Cô tỏ vẻ ngây thơ đến cực điểm, bàn tay khẽ bấu chặt vào tà váy.

Đúng lúc này, thang máy mở cửa. Nhược Hy nhanh chóng vơ lấy số giấy tờ còn lại, cúi đầu chào một cách vội vàng: "Xin lỗi vì đã làm phiền anh. Tôi phải đi làm việc rồi."

Cô chạy ra khỏi thang máy như một con thỏ nhỏ đang lẩn trốn thợ săn, không một lần ngoái đầu lại.

Lục Cận Ngôn đứng im tại chỗ, nhìn bóng dáng cô khuất sau dãy hành lang. Trợ lý tiến lên định nói gì đó, nhưng anh giơ tay ngăn lại. Trên tay anh vẫn còn cầm tờ giấy phác thảo của cô. Mùi hương hoa linh lan thoang thoảng từ trang giấy xộc vào cánh mũi anh.

"Trùng hợp sao?" – Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt tối sầm lại – "Trên đời này làm gì có sự trùng hợp đắt giá đến thế."

Anh không tin vào định mệnh, anh chỉ tin vào những gì mình nắm bắt được. Cô gái này không chỉ chơi đàn giỏi, mà còn có một bộ não không hề đơn giản. Việc cô xuất hiện ở đây với tư cách thực tập sinh vừa là một sự sỉ nhục vào hệ thống an ninh của anh, nhưng cũng đồng thời là một lời khiêu chiến đầy quyến rũ.

Cận Ngôn quay sang trợ lý, giọng ra lệnh đầy uy lực: "Chuyển hồ sơ của thực tập sinh Thẩm Nhược Hy lên văn phòng Tổng giám đốc. Từ ngày mai, điều cô ta sang làm trợ lý dự khuyết cho tôi."

Ở góc hành lang tối, nơi anh không nhìn thấy, Nhược Hy khẽ tháo cặp kính ra, ánh mắt cô không còn chút sợ hãi nào, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo.

"Lục Cận Ngôn, cuộc chơi chính thức bắt đầu rồi."