Văn phòng Tổng giám đốc nằm ở tầng 88, bao phủ bởi những tấm kính cường lực nhìn ra toàn cảnh thành phố. Không gian rộng lớn đến mức tiếng bước chân của Nhược Hy trên sàn đá cẩm thạch vang lên những âm thanh khô khốc, cô độc.
Lục Cận Ngôn ngồi sau chiếc bàn gỗ mun lớn, ánh sáng từ phía sau lưng khiến gương mặt anh chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt là sáng quắc như một loài thú săn đêm.
"Lục tổng, anh tìm tôi?" – Nhược Hy đứng cách bàn làm việc đúng ba mét, tư thế thẳng tắp, không hề có vẻ khúm núm của một thực tập sinh mới bị "điều động" bất ngờ.
Cận Ngôn không trả lời ngay. Anh đẩy một xấp tài liệu dày cộp về phía cô, giọng hờ hững: "Dịch toàn bộ đống tài liệu đấu thầu này sang tiếng Pháp. Tôi cần nó trước 8 giờ tối nay. Nếu sai một từ, cô có thể thu dọn đồ đạc và rời khỏi Lục Thị ngay lập tức."
Nhược Hy liếc nhìn xấp tài liệu. Đây là một thử thách vô lý. Đống hồ sơ này ít nhất phải mất ba ngày đối với một biên dịch viên chuyên nghiệp. Anh ta không cần bản dịch, anh ta đang muốn bẻ gãy ý chí của cô, hoặc buộc cô phải mở lời cầu xin.
Cô bước tới, cầm xấp tài liệu lên, khóe môi khẽ cong: "Chỉ có bấy nhiêu thôi sao, Lục tổng?"
Cận Ngôn khựng lại, đôi lông mày nhướn lên: "Cô nghĩ nó quá ít?"
"Tôi nghĩ thời gian 10 tiếng là quá nhiều cho một công việc thuần túy kỹ thuật như thế này." – Nhược Hy nhìn thẳng vào mắt anh, sự kiêu kỳ của một tiểu thư khuê các ẩn sau lớp vỏ bọc thực tập sinh bỗng chốc bộc phát – "Nhưng tôi có một điều kiện. Nếu tôi hoàn thành đúng hạn và không sai một lỗi, Lục tổng phải trả lại tôi chiếc kẹp tóc."
Căn phòng rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Cận Ngôn không ngờ cô lại dám mặc cả, càng không ngờ cô lại nhắc đến vật chứng "vô tình" rơi mất đêm đó một cách trực diện như vậy.
Anh chậm rãi lấy chiếc kẹp tóc linh lan từ trong túi áo vest ra, đặt lên mặt bàn: "Được. Nếu cô làm được, nó là của cô. Nếu không..."
"Nếu không, tôi sẽ biến mất khỏi mắt anh, vĩnh viễn." – Nhược Hy ngắt lời anh, xoay người bước đi không một chút do dự.
Cả buổi chiều hôm đó, Nhược Hy ngồi ở góc văn phòng ngoài, ngón tay lướt trên bàn phím nhanh như đang chơi một bản nhạc Cello. Cô không uống nước, không nghỉ ngơi. Cận Ngôn thỉnh thoảng liếc qua cửa kính, thấy bóng lưng mảnh mai ấy vẫn kiên định như một đóa hoa đứng vững trong bão.
Đúng 7 giờ 45 phút.
Nhược Hy bước vào văn phòng, đặt bản dịch đã được đóng tập chỉn chu lên bàn. "Xong rồi thưa anh."
Cận Ngôn cầm lên xem qua. Tiếng Pháp của cô không chỉ chuẩn xác mà còn mang văn phong sang trọng, chuyên nghiệp. Anh đặt bản dịch xuống, tay cầm lấy chiếc kẹp tóc bạc nhưng không đưa trả cho cô ngay. Anh đứng dậy, thu hẹp khoảng cách, hơi thở nóng hổi phả lên trán cô.
"Cô rốt cuộc là ai? Một nhạc công nghèo, một sinh viên ưu tú, hay là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp được cử đến để tiếp cận tôi?"
Nhược Hy không lùi lại. Cô hơi ngẩng cằm, để chóp mũi của hai người gần như chạm nhau. Trong ánh mắt cô không có sự sợ hãi, chỉ có một sự lạnh lùng đến cao ngạo:
"Lục tổng, anh giàu có đến mức hoang tưởng rồi sao? Tôi đến đây để làm việc, không phải để chơi trò thám tử với anh. Nếu anh sợ tôi đến thế, cứ giữ lấy cái kẹp tóc đó đi. Coi như tôi bố thí cho anh để mua lấy sự yên ổn."
Nói rồi, cô quay lưng định bỏ đi.
Lòng tự trọng của Cận Ngôn như bị dẫm đạp. Lần đầu tiên trong đời, có một người phụ nữ dùng từ "bố thí" với anh. Cơn giận và sự kích thích trộn lẫn, anh vươn tay nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh lại. Do đà quán tính, Nhược Hy ngã nhào vào lồng ngực rắn chắc của anh.
"Buông ra!" – Cô vùng vẫy, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ (hoặc là giả vờ như thế).
Cận Ngôn cúi thấp đầu, thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc: "Cô nói đúng, tôi không cần sự bố thí. Nhưng thứ tôi muốn, chưa bao giờ tôi không lấy được. Thẩm Nhược Hy, cô đã khơi dậy sự tò mò của tôi, thì đừng hòng rời đi dễ dàng."
Anh cài chiếc kẹp tóc lên mái tóc hơi rối của cô, bàn tay nán lại trên vành tai cô lâu hơn mức cần thiết.
Nhược Hy run rẩy nhẹ – một phản ứng sinh lý hoàn hảo của "con mồi". Nhưng trong lòng cô, một nụ cười ranh mãnh hiện lên. Sói đã bắt đầu mất kiên nhẫn, và đó là lúc thợ săn bắt đầu hành động.