Sau màn "đối đầu" ở văn phòng, Lục Cận Ngôn bắt đầu để Nhược Hy tiếp cận gần hơn với các dự án mật. Một buổi tối muộn, khi cả tập đoàn đã tắt đèn, chỉ còn căn phòng Tổng giám đốc vẫn sáng ánh đèn vàng u uất. Cận Ngôn vừa kết thúc một cuộc tranh cãi nảy lửa qua điện thoại với gia tộc họ Lục – những kẻ luôn coi anh là công cụ kiếm tiền nhưng lại ghẻ lạnh anh vì thân phận "con riêng".
Nhược Hy bước vào với một tách trà hoa cúc nóng. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tách trà lên bàn rồi định rời đi. Nhưng tiếng đổ vỡ khô khốc vang lên.
Cận Ngôn trong cơn phẫn nộ đã gạt tay làm rơi khung ảnh trên bàn. Mặt kính vỡ tan tành.
Nhược Hy khựng lại. Cô thấy anh ta đang gục đầu vào lòng bàn tay, bờ vai rộng lớn ấy run lên rất nhẹ – một khoảnh khắc yếu đuối hiếm hoi mà anh ta chưa bao giờ để lộ trước mặt ai. Cô tiến lại gần, quỳ xuống sàn để nhặt những mảnh kính vỡ.
Dưới lớp kính vỡ là bức ảnh một người phụ nữ có nụ cười u sầu, trên tay cầm một đóa hoa linh lan.
"Đừng chạm vào!" – Cận Ngôn gầm lên, bàn tay anh giữ lấy cổ tay cô.
Nhưng lần này, Nhược Hy không lùi bước. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu của anh, giọng nói dịu dàng đến lạ kỳ: "Bà ấy rất đẹp. Nhưng ánh mắt bà ấy... giống như đang kêu cứu."
Cánh tay Cận Ngôn cứng đờ. "Cô nói cái gì?"
"Người phụ nữ trong ảnh," Nhược Hy nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, cô nhặt tấm ảnh lên bằng sự nâng niu giả tạo nhưng đầy thuyết phục, "Bà ấy bị nhốt trong một lồng giam bằng vàng, đúng không? Tôi biết ánh mắt này. Đó là ánh mắt của người thà chọn cái chết còn hơn là sống mà không có tự do."
Đây là cú đánh trực diện vào quá khứ của Cận Ngôn. Mẹ anh – một nghệ sĩ Piano tài hoa nhưng bạc mệnh, người đã tự kết liễu cuộc đời trong chính căn biệt thự của họ Lục vì sự phản bội và giam cầm của cha anh.
Cận Ngôn sững sờ. Bí mật về cái chết của mẹ anh được che giấu cực kỹ, truyền thông chỉ biết bà qua đời vì bạo bệnh. Tại sao một cô gái xa lạ lại có thể đọc thấu tâm can anh chỉ qua một tấm hình?
"Lục tổng, anh không cần phải gồng mình lên với tôi." – Nhược Hy đưa tay lên, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào vầng trán đang nhíu chặt của anh, một hành động đầy sự xoa dịu nhưng cũng đầy ma lực – "Tôi cũng từng có một người mẹ như thế. Một người phụ nữ chết đi vì sự tàn nhẫn của những người đàn ông nhân danh tình yêu."
Một giọt nước mắt (đã được cô tập luyện hàng trăm lần trước gương) khẽ lăn trên má Nhược Hy. Sự "đồng điệu giả tạo" này chính là lưỡi dao sắc bén nhất của kẻ thao túng.
Cận Ngôn nhìn cô, sự phòng vệ cuối cùng trong lòng anh bỗng chốc sụp đổ. Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn thấy cô là một thực tập sinh bí ẩn hay một kẻ lừa đảo, anh thấy cô là người duy nhất trên thế giới này hiểu được nỗi đau mà anh đã chôn giấu suốt 20 năm qua.
Anh vươn tay, kéo cô vào một cái ôm siết. Lần này, Nhược Hy không đẩy ra. Cô tựa đầu vào vai anh, mỉm cười lạnh lẽo trong bóng tối mà anh không nhìn thấy.
Lục Cận Ngôn, cuối cùng tôi cũng tìm thấy vết nứt của anh rồi.