MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Trả thù ngọt ngào"Chương 6: VỞ KỊCH CỦA SỰ ĐỒNG CẢM

"Trả thù ngọt ngào"

Chương 6: VỞ KỊCH CỦA SỰ ĐỒNG CẢM

649 từ · ~4 phút đọc

Cái ôm trong văn phòng tối hôm đó đã thay đổi hoàn toàn cục diện. Lục Cận Ngôn bắt đầu cho phép Nhược Hy bước vào những khoảng không gian riêng tư hơn của mình. Nhưng Nhược Hy thừa hiểu: sự thương hại chỉ kéo dài trong chốc lát, chỉ có sự "đồng điệu về linh hồn" mới là xiềng xích vĩnh cửu.

Cuối tuần, Cận Ngôn đưa Nhược Hy đến một ngôi nhà cổ ngoại ô — nơi anh ta bí mật lưu giữ những kỷ vật của mẹ. Không gian ngập tràn mùi gỗ mục và bụi bặm thời gian.

"Chưa từng có ai được bước chân vào đây." – Cận Ngôn đứng trước cây đàn Piano phủ vải trắng, giọng nói trầm thấp mang theo sự cảnh cáo lẫn sự tin cậy tuyệt đối.

Nhược Hy không vồ vập. Cô đi chậm rãi, lướt ngón tay trên phím đàn cũ kỹ, rồi dừng lại trước một bức tranh phong cảnh treo tường. Đó là một cánh đồng hoa linh lan tàn úa.

"Mẹ tôi... bà ấy thích hoa linh lan nhất." – Cận Ngôn nói, mắt nhìn về phía xa xăm.

Nhược Hy khẽ run vai, cô xoay người lại, đôi mắt đỏ hoe nhưng cố ngăn không cho nước mắt rơi xuống. Cô bắt đầu diễn vở kịch quan trọng nhất của cuộc đời mình:

"Lục tổng, anh có biết tại sao tối hôm đó tôi lại chọn bản nhạc 'Hồi ức vỡ vụn' không?"

Cận Ngôn nhìn cô, chờ đợi.

"Ngày cha tôi phá sản rồi nhảy lầu, mẹ tôi cũng đã ngồi bên cây đàn cũ của gia đình và chơi bản nhạc đó. Bà ấy nói, khi một người không còn gì để hy vọng, âm nhạc là cách duy nhất để họ mang linh hồn mình đi theo." – Nhược Hy nghẹn ngào, giọng nói nhỏ dần như tiếng gió thoảng – "Tôi đã hận những người đàn ông giàu có đã dồn gia đình tôi vào đường cùng. Tôi đã hận thế giới này. Nhưng khi nhìn thấy anh đau đớn trước bức ảnh của mẹ... tôi chợt nhận ra, hóa ra người giàu cũng có những nỗi đau không thể mua được bằng tiền."

Đây là một lời nói dối hoàn hảo. Cô lồng ghép sự thật về cái chết của cha mình vào một câu chuyện đầy cảm thông để xóa tan sự nghi ngờ về động cơ của cô. Cô biến mình từ một "kẻ đáng nghi" thành một "nạn nhân có cùng cảnh ngộ".

Cận Ngôn tiến lại gần, xoay người cô đối diện với mình. "Cô cũng đã trải qua những điều đó sao?"

"Vâng. Vì vậy, khi đứng trước anh, tôi không thấy một Tổng tài quyền lực. Tôi chỉ thấy một cậu bé đang lạc lối trong chính tòa lâu đài của mình." – Nhược Hy đưa bàn tay hơi lạnh của mình áp lên gò má của anh, ánh mắt tràn ngập sự thấu hiểu – "Chúng ta đều là những kẻ bị bỏ lại, đúng không anh?"

Cận Ngôn như bị thôi miên. Cảm giác được một người thấu thị toàn bộ bóng tối trong lòng mình khiến anh nảy sinh một thứ khao khát mãnh liệt: chiếm hữu và bảo vệ. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhưng đầy nâng niu lên trán cô.

"Nhược Hy, từ giờ trở đi, cô không còn một mình nữa."

Nhược Hy tựa đầu vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim anh đập rộn ràng. Trong không gian tĩnh mịch của ngôi nhà cổ, một nụ cười đắc thắng thoáng hiện trên môi cô. Anh ta đã hoàn toàn tin rằng cô là tri kỷ, là người duy nhất trên đời không vì tiền mà đến bên anh.

Vở kịch hạ màn một cách xuất sắc. Con sói đầu đàn đã tự tay tháo bỏ bộ giáp cuối cùng để đón một con rắn độc vào lòng.