MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Trả thù ngọt ngào"Chương 7: ĐẨY VÀ KÉO

"Trả thù ngọt ngào"

Chương 7: ĐẨY VÀ KÉO

723 từ · ~4 phút đọc

Thứ Hai đầu tuần, Lục Cận Ngôn đến văn phòng với một tâm trạng khác hẳn mọi khi. Anh mong chờ được nhìn thấy bóng dáng mảnh mai ấy ngồi ở bàn làm việc, mong chờ một tách trà hoa cúc và cái nhìn thấu hiểu của Nhược Hy.

Nhưng bàn làm việc của cô trống trơn.

Một giờ, hai giờ, rồi đến nửa ngày trôi qua. Nhược Hy không xuất hiện. Cô không xin phép, không để lại tin nhắn, cũng không nghe điện thoại. Sự im lặng của cô giống như một hố đen nuốt chửng sự kiên nhẫn vốn dĩ đã ít ỏi của Cận Ngôn.

"Trần trợ lý, Thẩm Nhược Hy đâu?" – Giọng Cận Ngôn vang lên qua máy nội bộ, trầm đục và đầy nguy hiểm.

"Thưa Lục tổng, cô ấy... cô ấy đã gửi đơn xin thôi việc qua email từ 4 giờ sáng nay. Nội dung nói rằng cảm thấy bản thân không còn phù hợp với áp lực tại Lục Thị và... và muốn quay về quê một thời gian."

Rầm!

Cận Ngôn gạt phăng tập hồ sơ trên bàn xuống đất. Anh không giận vì cô nghỉ việc, anh giận vì cảm giác bị bỏ rơi một lần nữa lại trỗi dậy. Tối qua họ còn ở bên nhau trong ngôi nhà cổ, vậy mà sáng nay cô đã lạnh lùng biến mất như chưa từng tồn tại.

Anh điên cuồng lái xe đến căn hộ của cô.

Đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, Cận Ngôn đập cửa liên hồi. Phải mất một lúc lâu, cánh cửa mới hé mở. Nhược Hy hiện ra với gương mặt mệt mỏi, mắt sưng húp như vừa khóc rất nhiều. Cô không đeo kính, mái tóc rối bời, khoác chiếc áo len mỏng manh giữa tiết trời chuyển lạnh.

"Anh đến đây làm gì?" – Giọng cô khản đặc, không còn chút hơi ấm nào của "tri kỷ" hôm trước.

"Tại sao lại nghỉ việc? Tại sao không nghe máy?" – Cận Ngôn bước tới, ép cô vào sát khung cửa, đôi mắt anh đỏ rực vì giận dữ và lo lắng.

Nhược Hy cười khổ, một nụ cười đầy cay đắng: "Lục Cận Ngôn, anh tỉnh lại đi. Chúng ta là gì của nhau? Tôi chỉ là một thực tập sinh, còn anh là chủ nhân của cái thành phố này. Ở bên cạnh anh, tôi thấy mình quá nhỏ bé và đáng thương. Tôi sợ... tôi sợ mình sẽ thực sự yêu anh, rồi sau đó lại bị anh vứt bỏ như cách mà cha tôi đã làm với mẹ tôi."

Đây chính là chiêu "Kéo". Cô thừa nhận tình cảm nhưng đồng thời dùng nỗi đau quá khứ (giả) để làm cái cớ rời đi. Cô khiến anh thấy rằng việc cô biến mất là vì cô quá yêu anh và quá sợ tổn thương.

"Tôi đã nói là tôi sẽ bảo vệ cô!" – Cận Ngôn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy vai cô.

"Anh không bảo vệ được tôi đâu. Anh chỉ muốn chiếm hữu tôi như một món đồ chơi mới lạ thôi." – Nhược Hy lạnh lùng đẩy anh ra, ánh mắt vô hồn – "Làm ơn, hãy để tôi đi. Hãy để tôi giữ lại chút lòng tự trọng cuối cùng."

Cô đóng sầm cửa lại trước mặt anh.

Cận Ngôn đứng lặng người giữa hành lang tối tăm, hôi hám. Sự lạnh lùng của cô giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của anh, nhưng đồng thời lại thổi bùng lên ngọn lửa khao khát chiếm hữu điên cuồng. Anh không thể để cô đi. Anh đã quen với mùi hương của cô, quen với việc có người nhìn thấu bóng tối của mình.

Đêm đó, Cận Ngôn không về biệt thự. Anh ngồi trong xe dưới chân chung cư của cô suốt cả đêm, nhìn lên ô cửa sổ vẫn sáng đèn.

Bên trên cửa sổ, Nhược Hy đứng sau tấm rèm, nhìn xuống chiếc xe sang trọng đang đỗ lặng lẽ phía dưới. Cô không khóc, đôi mắt cô lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ. Cô cầm điện thoại lên, nhấn nút xóa nhật ký cuộc gọi của Cận Ngôn.

"Anh càng sợ mất tôi, anh sẽ càng sẵn sàng đánh đổi tất cả để giữ tôi lại. Sắp tới lúc rồi, Lục Cận Ngôn."