MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Trả thù ngọt ngào"Chương 8: ÁNH MẮT TRONG CƠN SAY

"Trả thù ngọt ngào"

Chương 8: ÁNH MẮT TRONG CƠN SAY

688 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm trắng chờ đợi dưới chân chung cư, Lục Cận Ngôn xuất hiện tại một bữa tiệc rượu kín của giới kinh doanh. Anh uống rất nhiều, thứ rượu mạnh chát đắng không xoa dịu được sự trống rỗng trong lòng, chỉ càng làm hình bóng của Nhược Hy hiện lên rõ nét hơn.

11 giờ đêm. Nhược Hy nhận được cuộc gọi từ Trần trợ lý với giọng điệu khẩn thiết: "Thẩm tiểu thư, xin cô hãy đến đây. Lục tổng say quá rồi, anh ấy không cho ai chạm vào người, chỉ liên tục gọi tên cô..."

Nhược Hy mỉm cười nhìn màn hình điện thoại, nhưng khi xuất hiện tại phòng VIP của câu lạc bộ, gương mặt cô lại phủ một tầng lo lắng và xót xa.

Cánh cửa mở ra, mùi rượu nồng nặc trộn lẫn mùi khói thuốc. Cận Ngôn đang ngồi gục trên sofa, cà vạt nới lỏng, khuy áo sơ mi bung ra vài nấc để lộ lồng ngực rắn chắc phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Khi thấy bóng dáng quen thuộc, đôi mắt vốn đang lờ đờ của anh bỗng bừng sáng một cách dại dối.

"Em... cuối cùng cũng chịu xuất hiện sao?"

Nhược Hy tiến lại gần, cô không nói lời nào, chỉ dịu dàng đỡ lấy cánh tay anh. Cận Ngôn thuận thế kéo mạnh một cái, khiến cô ngã ngồi vào lòng anh. Sức mạnh của người đàn ông khi say thật đáng sợ, anh ôm chặt lấy eo cô, vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương hoa linh lan quen thuộc.

"Tại sao lại bỏ đi? Cô định trừng phạt tôi bằng sự biến mất sao?" – Giọng anh khàn đặc, phả ra hơi rượu nóng hổi lên làn da mỏng manh của cô.

Nhược Hy khẽ run rẩy (một sự run rẩy đầy kỹ thuật), cô đưa đôi tay mềm mại vuốt ve mái tóc anh, giọng nói thì thầm như rót mật: "Em không trừng phạt anh. Em chỉ đang trừng phạt chính trái tim mình vì đã lỡ yêu một người không nên yêu."

Cận Ngôn ngẩng đầu lên. Ở khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương, ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập sự khao khát và mong manh. Một tổng tài Lục thị hô mưa gọi gió, giờ đây lại giống như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.

Anh đưa tay chạm vào môi cô, ngón cái miết nhẹ: "Vậy thì đừng yêu trái tim tôi, hãy yêu lấy con người tôi này. Đừng đi nữa, được không?"

Nhược Hy không trả lời bằng lời nói. Cô nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt cô trong cơn say của anh trở nên huyền ảo và đầy mê hoặc. Cô từ từ cúi xuống, nhưng thay vì một nụ hôn nồng cháy, cô chỉ khẽ chạm môi vào chóp mũi anh — một sự trêu đùa đầy tinh tế khiến dục vọng của anh bùng cháy lên đỉnh điểm.

Chính lúc Cận Ngôn định chiếm lấy môi cô, Nhược Hy lại khéo léo nghiêng đầu, để nụ hôn của anh rơi vào hõm cổ mình. Cô thì thầm: "Cận Ngôn, anh say rồi. Để em đưa anh về nhà."

Sự đụng chạm thân mật này không đi đến tận cùng, nhưng nó đủ để Lục Cận Ngôn cảm thấy một sự kết nối mãnh liệt chưa từng có. Anh để mặc cô dìu đi, đầu óc quay cuồng không phải vì rượu, mà vì ánh mắt và sự dịu dàng vừa đủ của cô.

Đêm đó, trong giấc ngủ chập chờn, Cận Ngôn cảm nhận được một bàn tay mát lạnh lau trán cho mình, cảm nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay. Anh không biết rằng, người con gái đang "dịu dàng" chăm sóc anh ấy, đang nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng của một thợ săn đã thấy con mồi sập bẫy hoàn toàn.

Lục Cận Ngôn đã dao động. Lớp phòng ngự cuối cùng của anh đã bị rượu và sự dịu dàng của Nhược Hy đánh sập.